MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọa Bích Trầm HươngChương 1: Bức Họa Phai Tàn và Đôi Mắt Kiêu Ngạo

Họa Bích Trầm Hương

Chương 1: Bức Họa Phai Tàn và Đôi Mắt Kiêu Ngạo

726 từ · ~4 phút đọc

Tạ Duật bước vào không gian của Lục Cẩn, mang theo toàn bộ sự kiêu ngạo và tri thức của một nhà sưu tầm hàng đầu. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng gần như thiêng liêng trong Pháp Hoa Tự đã ngay lập tức phủ nhận thế giới hỗn loạn, ồn ào mà anh đại diện.

Lục Cẩn không nhận hợp đồng, chỉ đòi hỏi sự tôn trọng tuyệt đối và yêu cầu Tạ Duật phải học. Đó là một thách thức không chỉ về trí tuệ mà còn là sự lột xác về quan niệm.

“Tôi chấp nhận. Tôi sẽ học,” Tạ Duật đáp lời.

Lục Cẩn nhìn anh chăm chú, ánh mắt như đang phân tích từng thớ vữa, từng lớp màu trên gương mặt Tạ Duật. “Tốt. Bài học đầu tiên: Phân Tích Sắc Tố.”

Lục Cẩn bắt đầu giới thiệu về bức bích họa “Tứ Quý Dẫn Hương”. Anh giải thích rằng, để phục chế chính xác, người ta phải hiểu cấu trúc hóa học của màu sắc nguyên thủy. Lục Cẩn dẫn Tạ Duật đến một phòng thí nghiệm nhỏ, nơi ánh sáng từ một chiếc kính hiển vi điện tử quét (SEM) chiếu rọi.

“Chúng ta cần phải xác định chính xác thành phần và tỷ lệ pha trộn của từng sắc tố,” Lục Cẩn nói. “Ví dụ, sắc tố màu xanh lam này không phải là ultramarine thông thường. Chúng tôi đã dùng phương pháp Phổ tán xạ năng lượng tia X (EDX) để phân tích các nguyên tố. Kết quả cho thấy tỷ lệ lưu huỳnh cao bất thường, cùng với silic và nhôm, điều này khẳng định đó là lazurite tinh khiết, nhưng lại bị biến đổi cấu trúc tinh thể do ẩm ướt hàng ngàn năm.”

Tạ Duật, vốn quen với những bản báo cáo tài chính khô khan, giờ đây lại bị cuốn hút bởi vẻ đẹp khoa học ẩn giấu trong những hạt vật chất. Anh đặt câu hỏi: “Sự thay đổi cấu trúc này ảnh hưởng gì đến việc phục chế?”

“Ảnh hưởng rất lớn,” Lục Cẩn đáp, nhẹ nhàng đặt một mẫu vật nhỏ dưới kính. “Khi phân tử nước xâm nhập vào các lỗ hổng siêu nhỏ của cấu trúc tinh thể, chúng làm thay đổi chỉ số khúc xạ. Màu lam sẽ bị tối đi, gọi là patina hay bệnh màu. Phục chế không chỉ là vá lại, mà là tìm cách đảo ngược quá trình oxy hóa mà không làm mất đi tính nguyên bản của vật liệu.”

Tạ Duật nhận ra sự khác biệt giữa nhà sưu tầm và nghệ nhân: Nhà sưu tầm chỉ thấy giá trị lịch sử và tiền bạc; Nghệ nhân thấy sinh mệnh vật lý và hóa học của tác phẩm.

Trong suốt buổi chiều, Lục Cẩn giảng giải về Vật lý Ánh Sáng trong phục chế, về cách sử dụng ánh sáng tử ngoại (UV) để phát hiện các khu vực đã bị vá hoặc vẽ lại bởi những nghệ nhân đời sau. Khi ánh sáng UV chiếu vào, các lớp sơn mới (thường là sơn dầu hoặc acrylic) sẽ phát ra ánh huỳnh quang khác biệt so với sắc tố khoáng vật cổ đại.

"Anh Lục," Tạ Duật đột ngột lên tiếng, "Nếu bức họa này quý giá đến vậy, tại sao anh không dùng danh tiếng của mình để tìm kiếm sự bảo trợ tốt hơn, thay vì chấp nhận rủi ro với một người như tôi?"

Lục Cẩn ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng mà sắc bén. “Danh tiếng là con dao hai lưỡi. Một khi bức họa này bị đẩy vào tầm ngắm công chúng, nó sẽ bị định giá. Và khi nó có giá, nó sẽ bị tham vọng nuốt chửng. Tôi cần một người có đủ quyền lực để bảo vệ nó khỏi những bàn tay không trong sạch, người mà tôi có thể kiểm soát. Đó là anh.”

Lời nói thẳng thắn này khiến Tạ Duật hơi bất ngờ, nhưng lại cảm thấy thỏa mãn một cách kỳ lạ. Anh không hề giận dữ mà còn nảy sinh sự tôn trọng sâu sắc đối với người đàn ông này—người đặt đạo đức nghệ thuật lên trên mọi lợi ích cá nhân. Mối quan hệ giữa họ, từ đây, không chỉ là hợp tác, mà là sự gắn kết dựa trên tri thức và sự kiểm soát lẫn nhau.