MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọa Bích Trầm HươngChương 2: Phép Màu Của Tay Nghệ Nhân và Điều Kiện Ngầm

Họa Bích Trầm Hương

Chương 2: Phép Màu Của Tay Nghệ Nhân và Điều Kiện Ngầm

717 từ · ~4 phút đọc

Mối quan hệ giữa Tạ Duật và Lục Cẩn nhanh chóng chuyển từ hợp tác sang sự đồng hành tri thức đầy căng thẳng. Tạ Duật, dù bận rộn với đế chế kinh doanh của mình, vẫn dành thời gian đến Pháp Hoa Tự. Anh không còn đơn thuần là nhà tài trợ, mà thực sự trở thành người học trò nghiêm túc.

Bài học thứ hai Lục Cẩn đưa ra là về Kỹ Thuật Phục Chế.

Lục Cẩn giải thích về quy trình consolidazione (củng cố). Bích họa Fresco Secco thường bị bong tróc do lớp vôi vữa intonaco không liên kết chặt chẽ với tường. "Chúng ta phải tiêm một loại chất kết dính sinh học đặc biệt, thường là một hỗn hợp của vôi tinh khiết và casein, vào giữa lớp màu và tường. Quá trình này phải chậm rãi, chính xác, và dưới sự kiểm soát của máy đo độ ẩm và nhiệt độ."

Tạ Duật quan sát Lục Cẩn làm việc. Mỗi cử động của anh đều mang tính thiền định, không hề có sự dư thừa. Đôi tay gầy gò ấy lại có sức mạnh và sự khéo léo phi thường, nhẹ nhàng như chạm vào cánh bướm.

“Tạ tiên sinh, phục chế không phải là sáng tạo,” Lục Cẩn giảng giải trong khi đang tỉ mẩn tiêm chất củng cố. “Nó là sự khiêm tốn trước lịch sử. Mục tiêu của chúng ta là bảo tồn những gì còn sót lại, không phải vẽ lại những gì đã mất. Việc thêm vào những chi tiết không có bằng chứng lịch sử sẽ làm giảm giá trị nguyên bản của tác phẩm.”

Tạ Duật ghi chép cẩn thận. Anh nhận ra Lục Cẩn là hiện thân của một thế giới mà anh chưa từng chạm tới: thế giới của sự tinh thần và nguyên tắc tuyệt đối.

Trong một lần nghỉ giải lao, Tạ Duật vô tình chạm phải chiếc hộp gỗ cũ kỹ trên bàn Lục Cẩn. Bên trong là một mảnh gốm sứ đã vỡ, có hoa văn tinh xảo.

“Đây là mảnh gốm sứ thời Tống, men ngọc lục bảo. Nó bị vỡ trong một cuộc vận chuyển cách đây mười năm,” Lục Cẩn giải thích. “Tôi đang cố gắng phục chế nó bằng kỹ thuật Kintsugi của Nhật Bản.”

Tạ Duật ngạc nhiên: “Kintsugi? Dùng vàng để hàn gắn?”

“Đúng vậy,” Lục Cẩn mỉm cười nhạt. “Kintsugi chấp nhận vết vỡ như một phần lịch sử, dùng nhựa cây Urushi pha với bột vàng để hàn gắn. Nó dạy chúng ta rằng: Những thứ bị vỡ, khi được hàn gắn, sẽ trở nên đẹp đẽ hơn và có giá trị hơn.”

Ánh mắt Lục Cẩn lúc này không chỉ nhìn mảnh gốm, mà còn nhìn xa xăm, như thể mảnh vỡ ấy là đại diện cho chính tâm hồn anh. Tạ Duật cảm nhận được một vết thương nội tâm sâu kín nơi Lục Cẩn. Tình yêu bắt đầu nảy mầm từ sự thấu hiểu đầu tiên này: Tạ Duật không muốn chỉ phục chế bức họa, anh còn muốn chữa lành vết thương trong lòng Lục Cẩn.

Vào cuối chương, Tạ Duật đưa ra đề nghị: “Tôi cần anh phục chế toàn bộ Bộ Tứ Quý của tôi. Đổi lại, tôi sẽ dùng toàn bộ nguồn lực và kiến thức pháp lý của mình để điều tra và bảo vệ những di sản bị đe dọa mà anh quan tâm.”

Lục Cẩn nhìn anh, đôi mắt chứa đựng sự tính toán và ngờ vực. “Anh làm vậy vì mục đích gì?”

“Vì tôi tin vào giá trị của sự vĩnh cửu. Và vì tôi muốn anh tin tưởng tôi,” Tạ Duật đáp. “Nhưng tôi có một điều kiện: Anh phải chuyển đến biệt thự của tôi. Pháp Hoa Tự quá nguy hiểm và không đủ điều kiện kỹ thuật để lưu trữ các hóa chất bảo tồn quý hiếm.”

Lục Cẩn im lặng một lúc lâu. Đây là một sự xâm phạm vào không gian cá nhân của anh. Nhưng đề nghị của Tạ Duật quá hợp lý về mặt khoa học và bảo tồn. Cuối cùng, anh gật đầu, nhưng giọng nói vẫn đầy cảnh giác.

“Tôi đồng ý. Nhưng tôi chỉ là người phục chế, không phải là thứ để trưng bày. Đừng làm tôi thất vọng, Tạ Duật.”