Lục Cẩn chuyển đến biệt thự của Tạ Duật. Biệt thự rộng lớn, hiện đại, được trang bị hệ thống bảo quản nghệ thuật đạt chuẩn quốc tế, bao gồm cả phòng thí nghiệm mini với các thiết bị đo đạc khí hậu và độ ẩm tiên tiến nhất. Đây là môi trường lý tưởng cho việc phục chế, nhưng lại là một nhà tù tinh thần đối với một người yêu sự tĩnh lặng như Lục Cẩn.
Tạ Duật bắt đầu bài học về Thị Trường Cổ Vật và Pháp Lý Nghệ Thuật.
“Thị trường cổ vật không chỉ là tiền,” Tạ Duật giảng giải cho Lục Cẩn. “Nó là trò chơi quyền lực và thông tin. Vẻ đẹp của bức 'Tứ Quý Dẫn Hương' càng rõ ràng, thì những kẻ tham lam càng muốn chiếm đoạt nó. Chúng ta phải chuẩn bị cho cuộc chiến pháp lý và đạo đức.”
Tạ Duật giải thích về Luật Di Sản Văn Hóa Quốc Tế, về các công ước bảo vệ cổ vật khỏi hoạt động buôn bán phi pháp và các vấn đề về chứng minh nguồn gốc (provenance). Anh chỉ ra rằng, nhiều bức bích họa cổ đang bị những nhóm tội phạm bóc tách khỏi tường gốc bằng phương pháp strappo (tách lớp màu ra khỏi vữa) một cách thô bạo, chỉ để bán lấy lợi nhuận.
Lục Cẩn cau mày: “Đó là hành vi hủy hoại văn minh.”
“Đó là kinh doanh phi pháp,” Tạ Duật chỉnh lời. “Và chúng ta có bằng chứng về một đường dây đang theo dõi Bộ Tứ Quý của tôi. Kẻ cầm đầu, được gọi là 'Bạch Xà', chuyên làm giả các bức tranh cổ và tuồn ra thị trường chợ đen.”
Tạ Duật đưa cho Lục Cẩn hồ sơ về những bức tranh giả được làm tinh xảo đến mức qua mặt cả những chuyên gia. Lục Cẩn ngay lập tức bị cuốn vào cuộc điều tra. Anh áp dụng kiến thức hóa học của mình để tìm kiếm những sai lệch khoa học trong các tác phẩm bị nghi ngờ.
“Sắc tố màu trắng được sử dụng là Titanium Dioxide (TiO₂). Nguyên liệu này chỉ được tổng hợp từ đầu thế kỷ 20,” Lục Cẩn chỉ ra. “Trong khi đó, bức tranh được tuyên bố là từ thế kỷ 17. Đây là sai lầm khoa học không thể chối cãi để chứng minh tính giả mạo.”
Sự phối hợp giữa hai người diễn ra một cách hiệu quả một cách đáng kinh ngạc. Tạ Duật cung cấp thông tin mật và nguồn lực điều tra; Lục Cẩn cung cấp bằng chứng khoa học không thể bác bỏ. Họ không còn là Công và Thụ trong một mối quan hệ tình cảm đơn thuần, họ là hai đối tác hoàn hảo, cùng nhau bảo vệ chân lý và vẻ đẹp.
Trong một buổi tối muộn, khi Lục Cẩn đang tập trung phân tích quang phổ, Tạ Duật mang đến cho anh một chén trà nóng. Anh lặng lẽ ngồi xuống, không nói một lời.
“Anh đang làm gì vậy?” Lục Cẩn hỏi.
“Tôi đang học sự im lặng của anh,” Tạ Duật đáp. “Trong thế giới của tôi, im lặng là sự đồng ý hoặc là một âm mưu. Trong thế giới của anh, im lặng là sự tập trung tuyệt đối.”
Lục Cẩn cảm thấy trái tim mình ấm áp một cách bất thường. Tạ Duật, người đàn ông quyền lực nhất anh từng gặp, lại sẵn lòng cởi bỏ lớp vỏ kiêu ngạo để thấu hiểu sự tĩnh lặng của anh.
“Nếu anh đã học được sự im lặng, anh sẽ hiểu được rằng, tôi đã tin tưởng anh, Tạ Duật,” Lục Cẩn nói. Đó là một lời thổ lộ nhẹ nhàng, nhưng mang sức nặng của sự chân thành.