MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọa Bích Trầm HươngChương 4: Hương Trầm Phủ Kín Cổ Tự

Họa Bích Trầm Hương

Chương 4: Hương Trầm Phủ Kín Cổ Tự

667 từ · ~4 phút đọc

Sau khi đã đạt được sự tin tưởng nhất định, Lục Cẩn quyết định dẫn Tạ Duật trở lại Pháp Hoa Tự để tiến hành một giai đoạn quan trọng của việc phục chế: Xử lý nấm mốc sâu và củng cố lớp nền.

Lần này, Tạ Duật đến không phải với tư cách của một ông chủ, mà là một người học việc.

Lục Cẩn giảng giải về môi trường vi sinh. “Môi trường ẩm ướt trong Pháp Hoa Tự là nơi lý tưởng cho các loại nấm mốc kỵ khí phát triển, đặc biệt là Aspergillus và Penicillium. Chúng tiết ra các enzyme hữu cơ làm phân hủy chất kết dính của lớp màu.”

Anh chỉ cho Tạ Duật thấy cách anh sử dụng một hỗn hợp dung dịch ethanol 70% và thymol để làm chất khử trùng tự nhiên. “Thymol, một hợp chất phenol tự nhiên từ cỏ xạ hương, có khả năng diệt khuẩn và nấm mốc cao, đồng thời ít gây độc hại cho các sắc tố khoáng vật hơn các chất tẩy trắng công nghiệp.”

Trong khi đang làm việc, Lục Cẩn kể về nguồn gốc của Pháp Hoa Tự, về lịch sử kiến trúc, và triết lý Phật giáo được truyền tải qua từng nét chạm khắc. Anh nói về tính vô thường của vạn vật và sự cần thiết phải chấp nhận sự phai tàn, nhưng không phải buông bỏ việc bảo tồn.

“Mỗi lần phục chế một bức họa cổ, tôi như được sống lại cùng với người nghệ nhân xưa. Tôi phải hiểu được ý nghĩa văn hóa của màu sắc. Ví dụ, màu đỏ son ở đây được làm từ cinnabar (chu sa) – loại khoáng vật cực kỳ quý hiếm, thường được dùng để thể hiện sự trang nghiêm và thiêng liêng.”

Tạ Duật im lặng lắng nghe. Anh cảm thấy như mình đang được đi sâu vào một thế giới hoàn toàn khác biệt: một thế giới của đạo đức và vẻ đẹp cổ điển. Anh nhận ra, sự kiêu ngạo của anh trước đây chỉ là sự bao bọc cho một tâm hồn đang khao khát tìm kiếm ý nghĩa chân thực.

Giữa trưa, khi ánh nắng rọi xiên qua cửa sổ, chiếu lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, Lục Cẩn bất chợt ho khan dữ dội.

Tạ Duật lập tức ngừng mọi việc. “Anh Lục, anh ổn chứ? Lượng bột khoáng và nấm mốc trong không khí quá lớn.”

“Không sao,” Lục Cẩn cố gắng xua tay. “Tôi đã quen với điều này.”

Nhưng Tạ Duật không chấp nhận. Anh lấy ra một chiếc khăn tay lụa trắng muốt, nhẹ nhàng lau đi vết bột màu dính trên khóe miệng Lục Cẩn. Động tác của anh không còn là sự xã giao lạnh lùng, mà là sự quan tâm bản năng, sự lo lắng chân thành.

Khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người giao nhau. Trong đôi mắt tĩnh lặng của Lục Cẩn, Tạ Duật không còn thấy sự đề phòng mà là một chút xao động dịu dàng. Lục Cẩn không lùi lại, anh chỉ nhìn Tạ Duật, để sự chăm sóc ấy thấm vào mình.

“Tạ Duật,” Lục Cẩn khẽ gọi tên anh, lần đầu tiên không kèm theo kính ngữ. “Cảm ơn anh.”

Tạ Duật nắm chặt chiếc khăn lụa trong tay. Anh nhận ra, sự kết nối này đã vượt qua giới hạn của công việc và tri thức. Nó là sự trao đổi của tâm hồn, là lời hứa thầm lặng về sự bảo vệ.

“Anh phải bảo trọng, Lục Cẩn,” Tạ Duật đáp lại, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng một sự dịu dàng mà chính anh cũng chưa từng biết mình sở hữu. “Bức họa còn cần anh. Tôi cũng cần anh.”

Lời nói cuối cùng này, dù mang mục đích công việc, lại chứa đựng một ý nghĩa cá nhân sâu sắc, đánh dấu bước chuyển mình quan trọng trong mối quan hệ của họ: từ đối tác sang sự lệ thuộc tinh thần.