Đến lượt Tạ Duật mở lòng, chia sẻ về thế giới riêng và những áp lực anh phải đối mặt.
Tạ Duật dẫn Lục Cẩn đến khu vực điều hành tối cao của Tập đoàn Kính Thiên, giới thiệu cho anh về công việc kinh doanh và các quyết định chiến lược phức tạp. Tạ Duật không chỉ là một nhà tài phiệt mà còn là một chuyên gia về kinh tế học hành vi, người có khả năng nhìn thấy các xu hướng thị trường ẩn giấu.
“Trong thế giới của tôi, lòng tham là một loại động lực vĩnh cửu,” Tạ Duật giải thích. “Nhưng nếu không có đạo đức kinh doanh và trí tuệ pháp lý để kiểm soát nó, nó sẽ hủy hoại tất cả. Tôi xây dựng đế chế này để tạo ra một lá chắn, một quyền lực đủ mạnh để bảo vệ những giá trị mà tôi tin tưởng.”
Tạ Duật nói về áp lực gia tộc, về sự cô đơn khi phải đưa ra những quyết định khó khăn. Anh thừa nhận rằng, trước khi gặp Lục Cẩn, mục tiêu của anh chỉ là chinh phục và sở hữu.
“Nhưng từ khi gặp anh, Lục Cẩn, mọi thứ đã thay đổi,” Tạ Duật nói. “Anh đã dạy tôi rằng, sự bảo vệ không nằm ở số tiền tôi có thể chi trả, mà nằm ở sự tôn trọng và cảm thông. Tôi muốn dùng quyền lực của mình không phải để sở hữu những tác phẩm nghệ thuật, mà để bảo vệ những người như anh, những người giữ gìn vẻ đẹp chân thực.”
Anh dẫn Lục Cẩn đến phòng làm việc riêng, nơi treo một bức thư pháp cổ, một câu nói của Khổng Tử về sự ôn hòa và tĩnh tại.
“Đây là kim chỉ nam của tôi,” Tạ Duật nói. “Và anh chính là hiện thân của sự tĩnh tại đó, là nền tảng tinh thần mà tôi luôn tìm kiếm.”
Tạ Duật sau đó đưa cho Lục Cẩn một văn bản pháp lý. Đó không phải là một hợp đồng, mà là một di chúc được lập lại, trong đó Tạ Duật ủy thác toàn bộ quyền quyết định đối với Bộ Tứ Quý và Quỹ Bảo tồn Nghệ thuật của mình cho Lục Cẩn.
“Tôi không thể trao anh tiền bạc, vì anh không cần. Tôi trao anh quyền lực tuyệt đối để bảo vệ những gì anh yêu quý. Anh có thể dùng toàn bộ nguồn lực của Kính Thiên để lật tẩy tổ chức Bạch Xà,” Tạ Duật nói, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành.
Lục Cẩn cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối này. Đây không còn là một cuộc hợp tác, mà là một lời thề nguyện trọn đời. Tạ Duật đã trao cho anh không chỉ tài sản vật chất mà là cả linh hồn và nguyên tắc của mình.
“Tạ Duật,” Lục Cẩn đáp lại, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng. “Tôi chấp nhận. Tôi sẽ dùng tri thức của mình để giúp anh bảo vệ thế giới này khỏi sự giả dối.”
Sự gắn kết của họ đã được định hình, không phải bằng những lời nói yêu đương sáo rỗng, mà bằng sự tin tưởng tuyệt đối và sự đồng điệu về triết lý sống.