Nhiên Nhiên bước xuống từ xe buýt, hít thật sâu bầu không khí mát lành pha lẫn mùi cổ kính của thành phố. Thành phố cổ mà cô luôn mơ ước được một lần đặt chân đến, nay bỗng trở nên thật gần. Những con phố lát đá cũ kỹ, mái ngói đỏ rêu phong, những quán trà nhỏ ven đường bốc lên mùi hương lá trà nhè nhẹ, tất cả đều khiến tim cô rộn ràng. Tuy nhiên, trái tim rộn ràng ấy cũng không ngăn được cảm giác lo lắng len lỏi. Cô là một cô gái quê mùa, từ một thị trấn nhỏ lên đây để nhập học đại học, giữa bao nhiêu gương mặt xa lạ, giữa nhịp sống hối hả của thành phố, Nhiên Nhiên cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Cô kéo vali qua những con đường lát đá gồ ghề, cố gắng tìm đến ký túc xá theo bản đồ mà nhà trường gửi. Mắt cô đảo nhìn xung quanh, nơi nào cũng là những tòa nhà cũ với gạch đá phủ rêu, khiến cô vừa cảm thấy thú vị vừa thấy chút gì đó lạc lõng. Một nhóm sinh viên đang đi cùng hướng, cười nói rôm rả, còn cô, một mình lủi thủi, trông như một đứa trẻ lạc vào một thế giới quá xa lạ.
Khi đến trước cánh cổng ký túc xá, Nhiên Nhiên dừng lại, lấy bản đồ ra xem lần nữa. “Đúng là tầng ba, phòng 312… nhưng sao cánh cửa này nhìn cũ quá…” cô thầm nghĩ. Cánh cửa gỗ sờn màu, cánh tay nắm kim loại hơi gỉ sét, khiến cô chần chừ. Nhưng đã không còn đường lui, cô hít một hơi thật sâu và đẩy cửa bước vào.
Bên trong, hành lang khá hẹp, ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang vàng vọt chiếu xuống nền gạch bóng loáng, phản chiếu hình dáng nhỏ bé của Nhiên Nhiên. Cô lê bước vali theo bản đồ, nhấn chuông phòng 312. Không có tiếng trả lời. Nhìn quanh, cô thấy một số sinh viên đang dán poster ở hành lang, tiếng cười nói vang vọng. “Chắc mọi người bận, mình đành chờ một chút,” cô nghĩ và đặt vali xuống, nhìn quanh với đôi mắt đầy hiếu kỳ.
Chờ một lúc lâu, cánh cửa mới mở ra, để lộ một cô gái trạc tuổi Nhiên Nhiên, khuôn mặt hơi cau có, tóc búi gọn gàng. “À… bạn là sinh viên mới à?” cô gái hỏi, giọng khẽ run vì có chút ngạc nhiên. “Phòng này là… ưm, của mình nè, nhưng bạn vào đi, mình còn bận chút.”
Nhiên Nhiên cười bẽn lẽn, “Mình… mình là Nhiên Nhiên, tân sinh viên đây. Xin lỗi, có làm phiền không?”
“À… không, không phiền đâu,” cô gái trả lời, nhưng vẫn có chút khó chịu. “Mình là Lệ Hân, bạn cùng phòng của bạn. Đồ đạc cứ đặt đâu tiện thì đặt.”
Nhiên Nhiên cảm thấy hơi áp lực, nhưng vẫn gắng gượng. Cô kéo vali vào phòng, nhìn quanh. Phòng ký túc xá tuy nhỏ, chỉ có hai giường đơn, một bàn học, một tủ đồ chung và cửa sổ hướng ra sân trường, nhưng với cô, đây là cả một thế giới mới. Tường sơn màu kem, ánh sáng ban ngày len qua khung cửa sổ làm mọi thứ trở nên ấm áp, nhưng vẫn không xua tan được cảm giác lạc lõng trong lòng Nhiên Nhiên.
Cô đặt vali xuống, lấy ra vài bộ quần áo, bối rối không biết sắp xếp chỗ nào hợp lý. Lệ Hân ngồi vào bàn, lướt điện thoại, thỉnh thoảng liếc Nhiên Nhiên một cái. Không khí im lặng, chỉ có tiếng quạt trần vù vù, khiến cô cảm thấy mình như kẻ lạc vào phòng người khác, dù đây là phòng của cô.
Một lúc sau, Lệ Hân mở miệng, giọng hơi sắc: “Bạn ăn trưa chưa? Nếu chưa, mình nghĩ nên ra căng tin, đồ ăn ở đó ổn mà không mắc lắm.”
Nhiên Nhiên gật đầu, “À… mình chưa ăn, vậy mình đi cùng nhé?”
Lệ Hân im lặng một chút, rồi đứng dậy, đi trước, như muốn cô theo sau. Trên đường đi, Nhiên Nhiên quan sát mọi thứ xung quanh. Sinh viên ở thành phố cổ có vẻ trưởng thành, tự tin, nói chuyện thoải mái, khác hẳn với cô – một cô gái vừa rời khỏi thị trấn nhỏ, còn bỡ ngỡ với mọi thứ. Mỗi bước đi, cô đều cảm nhận được sự xa lạ len lỏi trong lòng, xen lẫn chút háo hức.
Tới căng tin, không khí đông đúc, mùi thức ăn xào nấu hấp dẫn làm cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Cô lúng túng đứng bên ngoài, nhìn mọi người xếp hàng lấy khay. Lệ Hân kéo cô vào, chỉ cho cô cách lấy đồ: “Cái này là mì xào, cái kia là cơm chiên, trà sữa ở kia. Chọn gì tùy thích, nhưng đừng lấy quá nhiều, tối ăn ở phòng còn nóng.”
Nhiên Nhiên mỉm cười, cảm ơn, rồi cẩn thận lấy một phần cơm chiên và một ly trà sữa. Cảm giác lạ lùng vẫn còn, nhưng ít nhất, cô đã bước qua một nấc thang nhỏ – bước đầu tiên trong hành trình sống ở thành phố cổ.
Khi quay lại phòng, cô vô tình va phải bàn, khiến khay thức ăn rung lắc. Một phần cơm chiên rơi xuống sàn. Nhiên Nhiên vội cúi xuống nhặt, đỏ mặt vì xấu hổ. Lệ Hân nhíu mày, thốt lên: “Ôi trời, cẩn thận đi chứ! Lỡ dính bẩn sàn nữa là mệt đấy.”
Nhiên Nhiên lí nhí xin lỗi, lau sạch cơm rơi trên sàn. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình thật vụng về, như một đứa trẻ. Nhưng Lệ Hân không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ dọn dẹp phần cơm rơi vào khay khác. Nhiên Nhiên nhìn theo, cảm thấy lòng nhẹ nhõm một chút – ít nhất là cô không bị la mắng quá đáng.
Sau bữa trưa, hai cô gái trở lại phòng. Nhiên Nhiên lặng lẽ sắp xếp quần áo vào tủ, còn Lệ Hân tiếp tục ngồi vào bàn học, gõ máy tính. Không gian im lặng, chỉ có tiếng gõ phím đều đặn. Nhiên Nhiên ngồi xuống giường, mắt nhìn ra cửa sổ. Mặt trời lặn dần, ánh sáng vàng nhạt chiếu vào phòng, tạo ra những đốm sáng lung linh trên sàn gạch. Thành phố cổ ngoài kia vẫn tấp nập, nhưng trong phòng nhỏ, cô cảm thấy sự lạc lõng đan xen với một chút yên bình.
Một ngày đầu tiên ở thành phố cổ trôi qua, Nhiên Nhiên nằm trên giường, tay nắm lấy gối. Cô nghĩ về gia đình ở quê nhà, về bạn bè cũ, về những điều mình sẽ trải qua ở đây. Cảm giác lạc lõng vẫn còn, nhưng cô tự nhủ: “Mình phải thích nghi… phải mạnh mẽ… phải sống trọn vẹn mỗi ngày.”
Khi màn đêm buông xuống, phòng ký túc xá dần chìm vào yên tĩnh. Tiếng quạt trần đều đều, ánh đèn vàng ấm áp, Nhiên Nhiên khẽ nhắm mắt, để tâm hồn dần hòa vào không gian mới. Cô biết, trước mắt còn nhiều thử thách, nhiều rắc rối nhỏ, nhưng cũng có cả những niềm vui và bất ngờ đang chờ đón. Một tân sinh viên lạc lõng giữa thành phố cổ, nhưng với trái tim tò mò và đầy hy vọng, cô sẽ từng bước tìm thấy chỗ đứng của mình.
Cô không biết, ngày mai hay những ngày tiếp theo, sẽ còn bao nhiêu rắc rối trong ký túc xá, bao nhiêu bất ngờ từ bạn cùng phòng, nhưng ngay khoảnh khắc này, Nhiên Nhiên cảm nhận được sự khởi đầu – một hành trình mới, vừa lạ vừa quen, đầy màu sắc thanh xuân, ở thành phố cổ mà cô hằng mơ ước.
Và như thế, một chương mới của cuộc đời cô bắt đầu, từ những bước đi bỡ ngỡ, từ những cử chỉ nhỏ nhặt, từ những giây phút lạc lõng nhưng cũng đầy tiềm năng khám phá. Nhiên Nhiên nhắm mắt, nở một nụ cười mơ hồ, trái tim vừa hồi hộp vừa háo hức. Thành phố cổ, ký túc xá cũ kỹ, bạn cùng phòng Lệ Hân – tất cả đều sẽ là một phần ký ức không thể nào quên trong thanh xuân của cô.