MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Dại Trong Thành Phố CổChương 2: Va chạm đầu tiên

Hoa Dại Trong Thành Phố Cổ

Chương 2: Va chạm đầu tiên

1,256 từ · ~7 phút đọc

Ngày thứ hai ở thành phố cổ, Nhiên Nhiên thức dậy với cảm giác vừa háo hức vừa lo lắng. Thành phố vẫn giữ nguyên nhịp sống rộn rã, nhưng cô đã dần quen với tiếng bước chân vang lên trên hành lang ký túc xá, với mùi cà phê thoang thoảng từ quán nhỏ phía dưới. Hôm nay, cô định dành một buổi sáng để tự thưởng cho mình – một tách cà phê nóng và một chút thời gian ngắm nhìn nhịp sống sinh viên.

Sau khi rửa mặt và ăn sáng nhanh, Nhiên Nhiên kéo vali nhỏ theo hướng quán cà phê trong sân trường. Cô vừa bước vào, cảm giác bỡ ngỡ lại trỗi dậy. Quán cà phê của trường không lớn, nhưng bày trí gọn gàng, ánh sáng ấm áp, mùi cà phê rang thơm phức quyện với hương bánh nướng mới ra lò khiến cô muốn hít thật sâu. Một số sinh viên đang ngồi ở bàn, tay cầm điện thoại, tay lật sách, hoặc lướt laptop. Cảm giác thanh bình xen lẫn chút năng lượng trẻ trung làm cô thấy dễ chịu.

Cô chọn một chiếc bàn gần cửa sổ, đặt balo xuống, ngồi xuống ghế và nhìn ra ngoài. Ánh sáng ban mai chiếu qua kính, hắt lên mái tóc đen mềm của cô, tạo ra những đốm sáng nhảy múa trên vai. Cô lấy chiếc ví nhỏ, rút tiền, chuẩn bị gọi một ly cà phê latte – món cô thích từ lâu. Khi cô vừa đứng lên, tay cầm ly cà phê nóng hổi, thì…

“Á…”

Chỉ một khoảnh khắc lơ đễnh, Nhiên Nhiên va phải cánh tay ai đó đang cầm tách trà. Ly cà phê nóng lập tức đổ lên áo người đối diện. Nhiên Nhiên khựng lại, tim đập mạnh, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Người đối diện là một chàng trai trẻ, khoảng hai mươi hai, khuôn mặt điển trai nhưng mang ánh mắt lạnh lùng khiến người khác khó tiếp cận. Áo sơ mi trắng tinh bị cà phê bắn loang lổ, vài giọt rơi xuống bàn. Chàng trai nhíu mày, đôi mắt màu đen sâu như hố thẳm nhìn cô, không nói một lời, chỉ đứng im vài giây.

“Ô… ôi, mình… mình xin lỗi!” Nhiên Nhiên vội vàng lấy khăn giấy trên bàn lau vội. “Thật sự rất xin lỗi… mình không cố ý…”

Chàng trai vẫn im lặng, ánh mắt vẫn dõi theo từng cử chỉ của cô, khiến Nhiên Nhiên cảm thấy tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không khí giữa họ trở nên căng thẳng đến mức cô gần như nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh.

Một nhân viên quán cà phê chạy lại, giọng lo lắng: “Anh… anh có sao không ạ? Chúng tôi sẽ lau sạch ngay.”

Chàng trai hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi ngồi xuống, giọng lạnh lùng nhưng trầm ổn: “Không sao, chỉ là cà phê thôi.”

Nhiên Nhiên đỏ mặt, cúi đầu, cố gắng không nhìn thẳng vào mắt anh. Tay cô run run lau tiếp phần áo bị dính. Cô muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lời lẽ như bị nghẹn lại trong cổ họng. “Mình… mình sẽ… sẽ trả tiền giặt áo, nếu anh muốn…”

Anh chàng lắc đầu, giọng vẫn không đổi: “Không cần. Chuyện nhỏ mà.”

Tuy lời nói là thế, nhưng ánh mắt anh không hề mềm đi. Nhiên Nhiên cảm thấy bối rối đến mức muốn tìm một lỗ để chui xuống. Mồ hôi lấm tấm trên trán, tim đập nhanh, cô khẽ lẩm bẩm: “Sao mình lại vụng về đến mức này chứ…”

Chàng trai, sau một lúc im lặng, mới lên tiếng: “Lần sau cẩn thận một chút.” Giọng anh ngắn gọn, dứt khoát, như muốn nhấn mạnh sự nghiêm túc, nhưng không hẳn là giận dữ.

“V-vâng…” Nhiên Nhiên lí nhí, vẫn cúi mặt, tay cầm khăn giấy lau đi lau lại phần áo của anh mà vẫn cảm thấy bất lực. Cô chỉ ước mình có thể biến mất ngay tại chỗ.

Chàng trai đứng lên, bước ra bàn, đưa tay chỉnh lại nếp áo sơ mi. Nhiên Nhiên thở dài nhẹ nhõm khi anh không để ý cô nữa. Nhưng trong lòng vẫn cảm giác lạ lùng, vừa ngượng ngùng vừa tò mò. Chẳng hiểu sao, ánh mắt lạnh lùng ấy lại khiến cô khó quên.

Sau một hồi im lặng, cô mới ngồi xuống ghế, nhấm nháp từng ngụm cà phê, tim vẫn đập dồn dập. Cô tự nhủ: “Chắc đây là lần đầu và cũng là lần cuối mình gặp anh chàng này… hy vọng không còn gặp lại.”

Nhưng số phận dường như không muốn để cô yên. Khi cô chuẩn bị rời quán, định trở về ký túc xá, thì cửa quán mở ra, và chàng trai ấy bước ra, nhìn thẳng vào cô. Hạ Khải Minh – tên mà cô sau này mới biết – đôi mắt sâu và sắc lạnh, dáng vẻ tự tin khiến bất kỳ cô gái nào cũng khó rời mắt. Anh đi qua, không nói gì, chỉ để lại một cảm giác vừa xa lạ vừa đặc biệt.

Nhiên Nhiên đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, cảm thấy trái tim như vừa bị nhói một nhịp. Cảm giác vừa ngượng ngùng vừa tò mò không hiểu nổi. Cô lẩm bẩm: “Sao lại có người như vậy… lạnh lùng mà… lại khiến người ta không rời mắt được…”

Trở về ký túc xá, Nhiên Nhiên vẫn không ngừng nghĩ về khoảnh khắc va chạm đó. Cảm giác xấu hổ, hối hận xen lẫn một chút tò mò lạ lùng khiến cô trằn trọc suốt buổi chiều. Cô tự nhủ sẽ cẩn thận hơn, nhưng trong lòng lại dấy lên một niềm tò mò khó tả về chàng trai lạnh lùng ấy.

Buổi tối, khi Nhiên Nhiên nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà, ký túc xá chìm trong yên tĩnh, cô nhớ lại ánh mắt Hạ Khải Minh. Một ánh mắt vừa sắc lạnh vừa… bí ẩn. Nó khiến cô không thể quên, dù có muốn.

“Có lẽ mình sẽ còn gặp lại anh ta…” Nhiên Nhiên thầm nghĩ, lòng vừa ngại ngùng vừa háo hức. Cô không biết cuộc gặp gỡ vô tình này sẽ mở ra bao nhiêu rắc rối, bao nhiêu hiểu lầm, nhưng một điều chắc chắn – đây là khởi đầu của những ngày tháng vừa bỡ ngỡ, vừa hồi hộp ở thành phố cổ.

Và như thế, va chạm đầu tiên đã đặt nền móng cho mối quan hệ phức tạp, vừa lạnh lùng vừa bí ẩn, giữa Nhiên Nhiên – cô tân sinh viên ngây thơ, và Hạ Khải Minh – chàng trai điển trai, lạnh lùng, khiến cô khó mà rời mắt.

Ngày hôm sau, trong lòng Nhiên Nhiên vẫn còn vương vấn hình ảnh anh. Cô lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng sáng sớm chiếu rọi vào phòng. Thành phố cổ dường như vẫn bình yên, nhưng với cô, mọi thứ đã thay đổi. Một cuộc sống mới đang mở ra, vừa lạ lẫm, vừa đầy hứa hẹn, với những va chạm bất ngờ, những khoảnh khắc xấu hổ, và cả những rung động khó nói thành lời.

Trong ký túc xá nhỏ, Nhiên Nhiên nhắm mắt, nở một nụ cười mơ hồ. Cô biết, từ khoảnh khắc cà phê đổ trên áo Hạ Khải Minh, cuộc đời sinh viên của mình sẽ không còn bình yên như trước nữa. Và điều đó… vừa khiến cô sợ, vừa khiến cô háo hức.