MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Dại Trong Thành Phố CổChương 3: Bạn bè và bí mật nhỏ

Hoa Dại Trong Thành Phố Cổ

Chương 3: Bạn bè và bí mật nhỏ

1,523 từ · ~8 phút đọc

Ngày thứ ba ở thành phố cổ, Nhiên Nhiên thức dậy với cảm giác vừa háo hức vừa lo lắng. Sau va chạm với Hạ Khải Minh hôm trước, cô vẫn còn cảm thấy ngượng ngùng mỗi khi nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của anh. Nhưng cuộc sống sinh viên không chờ đợi ai, và Nhiên Nhiên biết mình cần thích nghi với môi trường mới.

Sau khi ăn sáng tại căng tin, cô quyết định đi dạo quanh sân trường để làm quen với khu vực xung quanh ký túc xá. Những tòa nhà cổ kính, mái ngói rêu phong, sân gạch lát đá cũ kỹ – tất cả đều khiến cô cảm thấy vừa lạ vừa thân thuộc, như một thành phố vừa xa lạ vừa hứa hẹn.

Khi đi qua dãy giảng đường, Nhiên Nhiên va phải một cô gái khác, đang cầm một xấp tài liệu và vội vã:

“Á… xin lỗi!” cô nói vội.

“Không sao, không sao!” cô gái kia cười, đôi mắt sáng lấp lánh. “Bạn là tân sinh viên à? Mình là Trình Yến.”

Nhiên Nhiên mỉm cười, “Mình là Nhiên Nhiên, vừa chuyển đến ký túc xá… Mình còn lạc lõng lắm.”

Trình Yến cười, kéo tay cô đi một đoạn: “Thế thì may quá, mình biết mấy chỗ quan trọng rồi. Mình sẽ chỉ cho bạn vài bí quyết sống sót ở thành phố cổ nhé.”

Trong giờ dạo quanh sân trường, Trình Yến chỉ cho Nhiên Nhiên các địa điểm cần thiết: phòng y tế, căng tin rẻ và ngon, thư viện, phòng sinh hoạt chung, và cả vài quán trà nhỏ mà sinh viên thường lui tới. Nhiên Nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, vì không còn phải loay hoay một mình giữa thành phố rộng lớn và xa lạ.

“À, còn một bí quyết quan trọng nữa,” Trình Yến nói khi họ ngồi nghỉ trên băng ghế trước thư viện, “đừng để bị gọi là ‘mới vào trường’ quá lâu, nếu không sẽ bị… bắt nạt tinh thần đấy.”

Nhiên Nhiên nhíu mày, tò mò: “Bắt nạt tinh thần? Là sao?”

Trình Yến nghiêng người, giọng thì thầm như kể một bí mật: “Chỉ là những trò đùa nhỏ thôi, như để xem ai nhanh trí, ai vụng về. Cậu sẽ biết sớm thôi, cứ kiên nhẫn mà trải qua.”

Nhiên Nhiên gật đầu, vừa nghe vừa cảm thấy vừa hồi hộp vừa háo hức. Cô biết rằng thành phố cổ này sẽ không chỉ có những ngày tháng bình yên, mà còn có những thử thách nhỏ, những va chạm bất ngờ mà cô phải đối mặt.

Trong những ngày tiếp theo, Nhiên Nhiên và Trình Yến trở nên thân thiết. Họ cùng nhau học bài, cùng nhau ăn trưa, cùng nhau đi dạo quanh sân trường. Trình Yến là cô gái hoạt bát, nhanh nhẹn, luôn biết cách làm không khí vui vẻ, khiến Nhiên Nhiên cảm thấy thoải mái hơn.

Tuy nhiên, cùng lúc đó, Hạ Khải Minh lại xuất hiện nhiều lần, khiến Nhiên Nhiên vừa sợ vừa tò mò. Lần đầu tiên, khi cô đang ngồi học trong thư viện, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, cô ngẩng đầu – và đúng là Hạ Khải Minh đang đi qua dãy bàn. Anh nhìn qua, ánh mắt lạnh lùng dừng lại vài giây, rồi quay đi. Nhiên Nhiên cảm thấy tim mình đập nhanh, má nóng bừng.

Lần khác, khi cô cùng Trình Yến đi ra sân trường, Hạ Khải Minh lại xuất hiện bên một nhóm sinh viên khác, ánh mắt thoáng qua cô, khiến cô lúng túng không nói nên lời. Trình Yến nhìn cô, cười nhẹ: “Hình như cậu có người để ý rồi nhỉ?”

Nhiên Nhiên đỏ mặt, vội lắc đầu: “Không… không có đâu. Chắc là do mình tưởng tượng thôi.”

Nhưng thực tế, Hạ Khải Minh xuất hiện liên tục, như thể số phận không muốn để cô quên anh. Mỗi lần gặp, anh đều giữ khoảng cách, ánh mắt sắc lạnh nhưng không hề thô lỗ. Điều đó khiến Nhiên Nhiên vừa bực mình vừa không thể phủ nhận một cảm giác tò mò khó tả.

Một buổi chiều, khi Nhiên Nhiên đang cùng Trình Yến chuẩn bị bài tập nhóm, Hạ Khải Minh xuất hiện trước cửa phòng học, giọng trầm ổn: “Xin lỗi, các cô có phiền nếu tôi vào lấy sách một lát không?”

Trình Yến nhướn mày, nhưng nở nụ cười lịch sự: “Không sao, cứ vào đi.”

Hạ Khải Minh bước vào, di chuyển nhẹ nhàng, trông như không quan tâm đến hai cô gái. Nhưng Nhiên Nhiên lại cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào bài tập. Dù vậy, mọi thứ dường như trở nên khó khăn hơn khi có anh ở đó, ánh mắt anh thoáng nhìn cô, rồi quay sang lấy sách, để lại một khoảng trống vừa xa vừa gần trong lòng cô.

Sau buổi học, Trình Yến kéo cô đi uống trà sữa để giải tỏa căng thẳng: “Cậu thấy không, cậu vừa gặp anh ta mà mặt còn đỏ như trái cà chua.”

Nhiên Nhiên cười bẽn lẽn, vội lấy tay che mặt: “Mình… mình không sao cả…”

Nhưng Trình Yến nháy mắt, “Ừ, cứ coi như lần gặp đầu tiên khiến cậu ấn tượng. Nhưng cậu phải giữ bình tĩnh, không được để bị anh ta làm lung lay tinh thần.”

Những ngày tiếp theo, Nhiên Nhiên bắt đầu nhận ra rằng Hạ Khải Minh không phải là người dễ gần. Anh lạnh lùng, nghiêm túc, luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, như một bóng ma khó chịu, khiến cô vừa khó chịu vừa tò mò. Cô không thể đoán được anh đang nghĩ gì, điều đó khiến cô vừa lo lắng vừa háo hức.

Dần dần, Nhiên Nhiên học được một vài bí quyết “sinh tồn” nhờ Trình Yến: cách chọn chỗ ngồi không quá gần anh, cách tránh va chạm không cần thiết, và cách giữ bình tĩnh khi ánh mắt anh bất ngờ dừng lại trên cô. Cô cũng bắt đầu quen với nhịp sống sinh viên, từ việc học bài, làm quen với bạn bè mới, đến việc thích nghi với môi trường ký túc xá.

Nhưng Hạ Khải Minh vẫn là một bí ẩn không thể giải thích. Cứ mỗi lần xuất hiện, anh lại để lại trong cô cảm giác vừa khó chịu vừa ám ảnh. Cô tự hỏi: “Anh ta thật sự nghĩ gì? Anh ta có để ý mình không? Hay chỉ là… vô tình?”

Một buổi tối, khi Nhiên Nhiên cùng Trình Yến ngồi trong ký túc xá, chuẩn bị bài tập cho ngày mai, cô nhìn ra cửa sổ, thấy bóng Hạ Khải Minh đứng dưới sân, ánh đèn đường chiếu lên khuôn mặt điển trai, ánh mắt dường như hướng thẳng về phía cô. Tim cô bỗng nhói lên, cảm giác vừa sợ vừa hồi hộp.

Trình Yến nhìn theo, nhún vai: “Thôi nào, đừng nghĩ nhiều. Anh ta chỉ là một người lạnh lùng, không có ý gì đâu.”

Nhưng Nhiên Nhiên biết, cảm giác này không đơn giản như vậy. Cô bắt đầu nhận ra, mối quan hệ giữa mình và Hạ Khải Minh sẽ không hề bình yên. Có những va chạm, những hiểu lầm, những khoảnh khắc xấu hổ, nhưng cũng có cả những rung động tinh tế, khiến cô vừa ngại vừa tò mò.

Trong lúc Trình Yến kể về những trò vui trong ký túc xá, Nhiên Nhiên không ngừng nghĩ về Hạ Khải Minh. Anh là một chàng trai lạnh lùng, khó gần, nhưng lại để lại ấn tượng khó quên trong lòng cô. Và cô biết, ngày mai hay những ngày tiếp theo, chắc chắn sẽ còn gặp lại anh – trong những hoàn cảnh bất ngờ, và có thể sẽ còn rắc rối hơn nữa.

Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt, tự nhủ: “Mình phải mạnh mẽ, phải học cách đối mặt với mọi chuyện… và không được để anh ta làm lung lay tinh thần.”

Và như thế, Nhiên Nhiên vừa kết bạn, vừa học cách sinh tồn trong thành phố cổ, vừa đối mặt với một bí ẩn lạnh lùng – Hạ Khải Minh. Mối quan hệ giữa họ bắt đầu từ những va chạm nhỏ, những ánh mắt lạnh lùng, những khoảnh khắc khó xử, nhưng dần dần, chính những chi tiết tưởng chừng nhỏ nhặt ấy lại tạo nên những rung động đầu tiên, khiến trái tim Nhiên Nhiên vừa hồi hộp vừa tò mò.

Ngày hôm đó khép lại với những nụ cười nhẹ, những bí mật nhỏ được chia sẻ giữa hai người bạn mới – Nhiên Nhiên và Trình Yến, và những dấu hỏi chưa lời giải về Hạ Khải Minh, chàng trai lạnh lùng, khó đoán, nhưng lại khiến cô không thể nào quên. Thành phố cổ vẫn bình yên, nhưng với Nhiên Nhiên, mọi thứ đã bắt đầu thay đổi – từ những bước đi bỡ ngỡ, từ những va chạm bất ngờ, đến những rung động tinh tế, khiến thanh xuân của cô trở nên đầy màu sắc, vừa bỡ ngỡ vừa hứa hẹn.