MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Dại Trong Thành Phố CổChương 4: Cái nhìn thứ hai

Hoa Dại Trong Thành Phố Cổ

Chương 4: Cái nhìn thứ hai

1,370 từ · ~7 phút đọc

Ngày hôm đó, sân trường rực rỡ trong ánh nắng vàng dịu, bầu không khí tràn ngập nhộn nhịp của một sự kiện sinh viên lớn – “Ngày hội văn hóa và kỹ năng sinh viên”. Căng tin, sân vận động, giảng đường… tất cả đều được trang trí bằng những lá cờ, banner và hoa tươi, khiến Nhiên Nhiên cảm thấy háo hức và một chút hồi hộp. Đây là lần đầu tiên cô tham gia một sự kiện lớn như thế, và không giấu nổi sự thích thú khi cùng Trình Yến dạo quanh sân trường, quan sát từng gian hàng, từng hoạt động.

Trình Yến nắm tay cô, kéo tới một khu vực thử thách kỹ năng: “Cậu xem này, có thử thách teamwork giữa các lớp. Nếu thắng, còn được nhận một phần quà nho nhỏ nữa. Mình thi thử đi chứ?”

Nhiên Nhiên gật đầu, vừa háo hức vừa lo lắng. Cô chưa từng tham gia hoạt động nhóm nào trước đây, cũng chưa bao giờ phải hợp tác với người lạ, đặc biệt là với Hạ Khải Minh – người vừa gây ấn tượng khó chịu nhưng cũng khiến cô tò mò.

Thật bất ngờ, khi Nhiên Nhiên và Trình Yến xếp hàng đăng ký cho thử thách teamwork, ban tổ chức thông báo: “Mỗi đội sẽ được ghép ngẫu nhiên hai người. Ai đồng ý, xếp theo nhóm của mình.”

Nhiên Nhiên chỉ vừa nhìn sang bên, đã thấy Hạ Khải Minh đứng đó. Ánh mắt lạnh lùng của anh dừng lại trên cô, như thể biết trước điều gì sẽ xảy ra. Tim cô đập nhanh, cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng len lỏi.

“Được rồi, đội của bạn sẽ là…” MC cười, rút thăm ngẫu nhiên, “…Nhiên Nhiên và Hạ Khải Minh!”

Cả khán đài vang lên vài tiếng cười râm ran. Nhiên Nhiên đỏ mặt, vội nhìn xuống, trong khi Hạ Khải Minh chỉ nhíu mày, mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không nói một lời. Cô tự nhủ: “Lần này chắc chắn sẽ là thảm họa…”

Thử thách là một trò chơi trí tuệ kết hợp thể lực: phải di chuyển các khối gỗ lớn từ điểm xuất phát đến đích, giải câu đố để mở khóa từng phần, và hoàn thành trong thời gian giới hạn. Mỗi đội chỉ có thể di chuyển đồng thời một khối, nên hợp tác là yếu tố quan trọng nhất.

Ban đầu, mọi thứ diễn ra khá khó khăn. Nhiên Nhiên vụng về, cầm khối gỗ bị lệch, khiến chúng suýt rơi. Hạ Khải Minh khẽ hắng giọng: “Cẩn thận hơn một chút. Nếu làm rơi, chúng ta sẽ mất thời gian.”

Nhiên Nhiên đỏ mặt, vội chỉnh lại, nhưng vẫn run run. Cô nhận ra, khác với vẻ lạnh lùng, Hạ Khải Minh thực sự quan tâm đến kết quả, và cách anh nói ra không hề mỉa mai mà chỉ đơn giản, rõ ràng, khiến cô thấy dễ chịu hơn.

Khi giải câu đố mở khóa phần tiếp theo, Nhiên Nhiên lại phát hiện ra điểm mạnh của Khải Minh: khả năng suy luận nhanh và quan sát chi tiết. Anh chỉ ra những manh mối mà cô hoàn toàn bỏ qua, hướng dẫn cô từng bước, nhưng không hề áp đặt, cũng không cười nhạo cô như cô lo sợ.

“Cậu thấy không? Chỉ cần đặt các khối theo thứ tự từ nhỏ đến lớn, sẽ dễ dàng di chuyển hơn,” anh nói, giọng đều đều.

Nhiên Nhiên gật đầu, vừa làm vừa cảm thấy một sự kính nể nho nhỏ. Cô nhận ra rằng, Hạ Khải Minh không chỉ lạnh lùng, mà còn cẩn thận, thông minh và trách nhiệm. Cô bắt đầu nhìn anh theo một ánh mắt khác – không còn là người khó chịu, mà là một cộng sự đáng tin cậy.

Trò chơi tiếp tục, cả hai phối hợp ăn ý hơn sau vài lần thử. Nhiên Nhiên học cách điều chỉnh nhịp di chuyển, Hạ Khải Minh học cách kiên nhẫn hơn với tốc độ của cô. Dần dần, sự căng thẳng ban đầu biến mất, thay vào đó là sự phối hợp nhịp nhàng, đôi khi còn kèm theo những cử chỉ hài hước, khiến cả hai bật cười.

Khi đưa khối gỗ cuối cùng vào vị trí và mở khóa thành công, cả đội hò reo. Nhiên Nhiên thở phào, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui. Hạ Khải Minh quay sang, nhếch môi, lần đầu tiên nở một nụ cười rất nhẹ nhưng đầy ấm áp: “Không tệ. Cậu khá nhanh học.”

Cô hơi ngạc nhiên, rồi cũng cười theo: “Cảm ơn… cũng nhờ anh hướng dẫn nữa.”

Khoảnh khắc đó, Nhiên Nhiên cảm nhận được một cảm giác mới mẻ: sự tôn trọng và đồng cảm. Trước đây, cô luôn nghĩ Hạ Khải Minh khó gần, nhưng bây giờ, nhìn anh làm việc nghiêm túc, quan tâm đến kết quả chung, cô nhận ra anh cũng có những phẩm chất tốt, đáng ngưỡng mộ.

Sau khi trò chơi kết thúc, ban tổ chức trao phần thưởng – một hộp quà nhỏ – cho cả đội. Nhiên Nhiên cầm lấy, nhìn Hạ Khải Minh: “Cảm ơn anh… hôm nay thực sự rất vui.”

Anh gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: “Đừng để vụng về lần nữa là được.” Giọng anh hơi nghiêm nhưng không hề khó chịu, khiến cô cười khúc khích.

Buổi chiều, khi sự kiện gần kết thúc, Nhiên Nhiên cùng Trình Yến ngồi trên băng ghế, nhìn ra sân vận động. Trình Yến nháy mắt: “Thấy không, cậu vừa trải qua ‘cái nhìn thứ hai’ với anh chàng lạnh lùng rồi đó. Giờ thì sao, không còn sợ nữa chứ?”

Nhiên Nhiên mỉm cười, gật đầu: “Ừ, không còn sợ nữa… mà còn thấy anh ấy… không tệ như mình tưởng.”

Trong khoảnh khắc đó, Nhiên Nhiên nhận ra rằng, những lần va chạm trước kia – bất tiện, xấu hổ, và khó chịu – hóa ra đều là những cơ hội để cô hiểu và nhìn nhận con người thật của Hạ Khải Minh. Anh không hẳn là người khó gần, mà chỉ là người nghiêm túc, ít bộc lộ cảm xúc. Còn cô, qua mỗi lần hợp tác, học được cách kiên nhẫn, bình tĩnh, và tự tin hơn trong việc đối diện với người khác.

Đêm đó, khi trở về ký túc xá, Nhiên Nhiên nằm trên giường, tay cầm phần quà nhỏ nhận được từ sự kiện. Cô lặng lẽ mỉm cười, nhắm mắt nghĩ về Hạ Khải Minh. Không còn là ánh mắt lạnh lùng gây khó chịu, mà là hình ảnh anh nghiêm túc, quan tâm và có trách nhiệm, khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm và tò mò.

Cô tự nhủ: “Có lẽ, mọi chuyện không hẳn như mình nghĩ. Anh ấy cũng có những điều tốt đẹp… và mình cũng phải học cách hiểu người khác, không chỉ nhìn vẻ bề ngoài.”

Và như thế, ngày hôm đó đánh dấu bước chuyển quan trọng trong mối quan hệ giữa Nhiên Nhiên và Hạ Khải Minh. Từ sự va chạm và hiểu lầm ban đầu, họ bắt đầu nhìn nhau bằng ánh mắt khác – một ánh mắt thấu hiểu, tôn trọng và dần dần, bắt đầu xuất hiện những rung động tinh tế trong lòng.

Nhiên Nhiên biết, thành phố cổ, ký túc xá, Trình Yến, và cả Hạ Khải Minh – tất cả đều sẽ là một phần quan trọng trong thanh xuân của cô. Những va chạm, những khoảnh khắc khó xử, những thử thách và cả những nụ cười nhẹ nhàng – tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động, vừa bỡ ngỡ vừa hứa hẹn, khiến trái tim cô vừa hồi hộp vừa háo hức.

Cô nhắm mắt, để ánh sáng vàng nhạt từ đèn phòng hắt lên mặt, cảm nhận sự bình yên pha lẫn háo hức trong lòng. Một ngày mới, một cơ hội mới, một cái nhìn thứ hai – tất cả đang mở ra trước mắt cô, dẫn dắt cô bước vào những câu chuyện chưa kể, những rung động đầu tiên, và cả những bất ngờ trong hành trình thanh xuân giữa thành phố cổ.