Ngày hôm sau ở thành phố cổ, bầu không khí ký túc xá như dày hơn một chút với sự ồn ào, rộn rã của các sinh viên. Nhiên Nhiên vừa bước ra khỏi phòng, kéo theo balo nhỏ, thì đã nghe thấy vài tiếng thì thầm phía hành lang. Cô khẽ nhíu mày, định quay đi, nhưng tai cô vô tình chạm vào câu chuyện:
“Nghe nói Hạ Khải Minh hôm qua cùng Nhiên Nhiên tham gia thử thách teamwork đó…”
“…ôi, vậy mà nhìn hai người hợp tác tốt vậy, chắc có chuyện gì chăng?”
“…mình cũng không biết, nhưng có vẻ cả hai đều khá vui vẻ…”
Nhiên Nhiên đỏ mặt, vội vã đi nhanh hơn, cảm giác tim đập dồn dập. Cô biết sinh viên trong trường hay thích thêu dệt chuyện người khác, nhưng việc nghe thấy chính tai lại khiến cô xấu hổ không chịu nổi. Cô tự nhủ: “Không… không thể để tin đồn này tiếp tục lan rộng. Mình phải tránh xa anh ấy.”
Cả buổi sáng, Nhiên Nhiên cố gắng lẩn tránh Hạ Khải Minh. Cô đi học, đi ăn trưa, đi thư viện, nhưng đâu đâu cũng thấy bóng anh – đứng xa, tập trung vào việc của mình, ánh mắt thỉnh thoảng vô tình chạm vào cô. Mỗi lần như vậy, trái tim cô lại nhói lên, vừa bối rối vừa muốn tránh xa.
Trở về ký túc xá, cô kể với Trình Yến: “Trình Yến à… hôm qua mọi người bàn tán về mình với Khải Minh. Mình… mình xấu hổ quá.”
Trình Yến bật cười, đặt tay lên vai cô: “Thôi nào, chuyện đó đâu có gì ghê gớm. Cậu biết mà, sinh viên mới thường là đề tài bàn tán thôi. Nhưng nếu cậu cứ né tránh anh ấy, mọi chuyện sẽ rắc rối hơn.”
Nhiên Nhiên lắc đầu, giọng nhỏ: “Nhưng mình… mình không biết phải làm sao. Mình… mình chỉ muốn tránh xa anh ấy một chút, để không phải nghe thêm tin đồn nữa.”
Cả hai ngồi yên, chỉ có tiếng quạt trần đều đều, Nhiên Nhiên nhìn ra cửa sổ, ánh sáng vàng nhạt chiếu lên mái tóc đen của cô. Cô tự nhủ phải mạnh mẽ, phải tự bảo vệ mình. Nhưng trong lòng vẫn tồn tại cảm giác bối rối, vừa muốn tránh xa, vừa không thể ngừng nghĩ về Hạ Khải Minh.
Buổi chiều, khi cô cùng Trình Yến đi ra sân trường, gặp Hạ Khải Minh đang đứng gần quán cà phê, ánh mắt anh dừng lại trên cô. Nhiên Nhiên cảm thấy tim mình đập nhanh, vội cúi mặt, bước nhanh qua. Anh không nói gì, chỉ nhìn theo bóng cô, khuôn mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên.
Trình Yến thở dài, khẽ nói: “Cậu thấy không? Anh ấy cũng biết chuyện, nhưng không hề gây khó dễ. Chỉ là… cậu đang tự làm mình bối rối thôi.”
Nhiên Nhiên chỉ im lặng, cố gắng bình tĩnh. Cô tự nhủ: “Phải tránh xa… không để anh ấy gần nữa…”
Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thể né tránh. Sau buổi học buổi chiều, Nhiên Nhiên cầm sách đi ngang hành lang thì gặp Hạ Khải Minh đang đứng trước cửa lớp, tay cầm một vài tài liệu. Anh nhìn thấy cô, nhướn mày: “Nhiên Nhiên, hôm nay có rảnh một chút không?”
Cô lặng người, tim đập dồn dập. Cô muốn lắc đầu, muốn bỏ chạy, nhưng lại thấy Trình Yến đứng phía sau nhìn cô với ánh mắt khuyến khích. Cuối cùng, cô gật nhẹ: “Ừ… mình rảnh.”
Hạ Khải Minh cầm tài liệu, giọng đều đều: “Chúng ta cần thảo luận về bài tập nhóm. Trưởng nhóm giao nhiệm vụ, và bạn là thành viên cùng nhóm với mình.”
Cảm giác xấu hổ bỗng dâng lên, Nhiên Nhiên cúi mặt, lẩm nhẩm: “Chỉ là bài tập thôi… không phải chuyện cá nhân…”
Trong quá trình thảo luận, Nhiên Nhiên nhận ra rằng Hạ Khải Minh vẫn giữ thái độ bình thường, không hề nhắc đến tin đồn, không hề làm khó cô. Ngược lại, anh chỉ tập trung vào việc phân tích, hướng dẫn cô cách hoàn thành bài tập hiệu quả. Cô nhận ra, thái độ lạnh lùng của anh không hề có ác ý; anh nghiêm túc, cẩn thận và tôn trọng cô – điều mà cô trước đây chưa từng nhận ra.
Tuy vậy, trong lòng cô vẫn rối bời. Khi rời lớp, Hạ Khải Minh đi trước, quay lại nhìn cô: “Cậu đừng quá bận tâm. Tin đồn chỉ là lời đồn, không đáng lo.”
Nhiên Nhiên đỏ mặt, cúi gằm xuống, lẩm nhẩm: “Ừ… mình… sẽ cố gắng.”
Cô đi bộ về ký túc xá, tâm trạng vừa nhẹ nhõm vừa bối rối. Cô biết rằng, tránh xa anh không phải cách tốt nhất để giải quyết chuyện này. Tin đồn có thể làm cô xấu hổ, nhưng thực tế, Hạ Khải Minh không hề ác ý. Ngược lại, anh còn giúp cô cảm thấy được tôn trọng.
Buổi tối, khi nằm trên giường, Nhiên Nhiên nhìn trần nhà, nhớ lại ánh mắt lạnh lùng nhưng điềm tĩnh của anh. Cô nhận ra rằng cảm giác xấu hổ vừa qua là do chính cô tự tạo ra, còn anh – Hạ Khải Minh – vẫn giữ thái độ bình thường, chỉ tập trung vào việc cần làm.
Cô tự nhủ: “Mình phải thay đổi cách nghĩ. Không thể cứ sợ hãi, tránh né… mình phải đối mặt.”
Ngày hôm sau, cô quyết định bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Khi thấy Hạ Khải Minh ở căng tin, cô hít một hơi thật sâu, bước đến chào anh: “Chào… hôm nay mình… mình sẽ ngồi cùng nhóm, làm bài tập với anh.”
Anh nhìn cô, nhíu mày, rồi gật nhẹ: “Ừ, vậy thì bắt đầu thôi.” Giọng anh bình thản, nhưng ánh mắt lại có chút dễ chịu, khác với vẻ lạnh lùng trước đây.
Trong quá trình làm bài, cả hai phối hợp ăn ý hơn, không còn khoảng cách xấu hổ hay bối rối quá mức. Nhiên Nhiên nhận ra, khi cô chủ động đối mặt, mọi chuyện trở nên đơn giản hơn nhiều. Hạ Khải Minh nghiêm túc nhưng tôn trọng, cô học được cách tự tin, học được cách tin vào khả năng của mình.
Buổi chiều, khi kết thúc bài tập, cả hai đứng lên, Hạ Khải Minh cầm tài liệu trao cho cô: “Bài tập ổn rồi. Cậu cũng tiến bộ hơn.”
Nhiên Nhiên đỏ mặt, cười nhẹ: “Cảm ơn… cũng nhờ anh hướng dẫn nữa.”
Anh chỉ gật đầu, bước đi, để lại trong cô cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa bối rối. Cô nhận ra rằng, tránh xa không phải là cách tốt nhất. Thực tế, tin đồn chỉ là nhất thời, còn sự thấu hiểu và hợp tác mới là điều quan trọng.
Trước khi đi ngủ, Nhiên Nhiên tự nhủ: “Mình phải dũng cảm hơn. Không thể để tin đồn hay sự xấu hổ ngăn cản mình. Hạ Khải Minh… có lẽ không đáng sợ như mình nghĩ.”
Và như thế, hiểu lầm nhỏ – tin đồn trong ký túc xá – đã trở thành một bài học quan trọng. Nhiên Nhiên học được cách đối mặt, cách tin tưởng bản thân, và nhận ra rằng Hạ Khải Minh, dù lạnh lùng và khó gần, lại có những phẩm chất tốt, khiến cô dần thay đổi cái nhìn về anh.
Ngày hôm đó khép lại, với ánh đèn vàng nhạt trong phòng ký túc xá, Nhiên Nhiên cảm nhận được sự thay đổi trong lòng mình. Cô biết, mối quan hệ với Hạ Khải Minh sẽ không còn đơn giản, nhưng cô cũng biết rằng sự chân thành, sự tôn trọng và những cố gắng nhỏ sẽ giúp cô bước qua những hiểu lầm đầu tiên, mở ra những rung động mới trong thanh xuân giữa thành phố cổ.