MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Nở Trong Lồng SonChương 1: Vào cung

Hoa Nở Trong Lồng Son

Chương 1: Vào cung

910 từ · ~5 phút đọc

Lăng Vy đứng trước cánh cổng son đỏ rực của hoàng cung, lòng bàn tay khẽ siết chặt dải lụa trắng đang cầm. Tiếng bước chân của những cung nữ và thị vệ vang vọng trong không gian uy nghiêm khiến trái tim nàng đập dồn dập. Ngày hôm nay, nàng chính thức được tuyển vào cung với thân phận một cung nữ nhỏ bé. Nhưng đằng sau vẻ ngoài dịu dàng, Lăng Vy không phải kẻ dễ dàng chấp nhận số phận.

Cung điện nguy nga trước mắt không chỉ là nơi lưu giữ quyền lực tối cao của triều đình, mà còn là lồng son khóa chặt cuộc đời biết bao nữ nhân. Nàng biết rõ, một khi bước qua cánh cửa này, tự do sẽ trở thành điều xa xỉ. Nhưng Lăng Vy không còn đường lui.

Từ khi còn nhỏ, nàng đã chứng kiến cảnh cha bị hãm hại bởi một âm mưu trong triều, gia đình tan nát, mẫu thân lâm bệnh rồi qua đời. Mối thù ấy nàng khắc cốt ghi tâm. Và giờ đây, con đường duy nhất để tìm ra kẻ đứng sau tất cả, chính là tiến cung.

Nội viện rộng lớn, ánh nắng tràn qua mái ngói lưu ly khiến từng tia sáng lấp lánh hắt xuống. Một bà giám cung cao tuổi, nét mặt nghiêm khắc, bước đến quét ánh mắt sắc lạnh qua từng gương mặt mới. Bà ta tên là Trịnh ma ma, nổi tiếng nghiêm ngặt và tàn nhẫn trong việc huấn luyện cung nữ.

“Đã bước chân vào đây thì sống chết đều do quy củ định đoạt. Ai phạm luật, không có chỗ mà khóc.” Giọng nói trầm đục của bà ta khiến không khí trở nên nặng nề.

Các cung nữ khác cúi đầu răm rắp. Lăng Vy cũng cúi theo, nhưng trong mắt nàng ánh lên sự kiên định.

Ngày đầu tiên, bọn họ được dẫn về khu Tường Vân Các – nơi chuyên để cung nữ mới tập sự ở lại. Gian phòng đơn sơ, giường gỗ trải chiếu mỏng, không hề có chút xa hoa nào. Những tiếng xì xào thì thầm nhanh chóng nổi lên.

“Ngươi nghĩ lần này hoàng thượng sẽ chọn ai tiến điện hầu hạ?”
“Ta nghe nói Hoàng hậu mới sủng ái, rất coi trọng lễ nghi, cung nữ nào thất thố thì không toàn mạng đâu.”

Lăng Vy lặng im, tai lắng nghe, lòng lại càng thắt chặt. Trong cung không chỉ có nguy hiểm từ quyền lực, mà còn từ chính những kẻ ở cạnh bên.

Đêm xuống, trăng rọi sáng khoảng sân vắng. Lăng Vy ngồi bên cửa sổ, bàn tay vuốt nhẹ mặt dây chuyền bạc nhỏ bé đeo nơi cổ. Đó là vật duy nhất còn lại của cha nàng, cũng là bằng chứng duy nhất có thể vạch trần âm mưu năm xưa.

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên. Một bóng dáng thon thả hiện ra. Đó là Thanh Nhã, cung nữ cùng phòng. Nàng ta mỉm cười nhẹ, đôi mắt lấp lánh:
“Ngươi cũng không ngủ được sao?”

Lăng Vy gật nhẹ. Thanh Nhã kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh, giọng thì thầm:
“Ở đây, giữ được mạng mới là quan trọng nhất. Đừng để người khác thấy điểm yếu của mình.”

Câu nói ấy khiến Lăng Vy khẽ giật mình. Một cung nữ bình thường sao lại nói ra lời sắc bén như vậy? Nàng thầm cảnh giác nhưng chỉ khẽ mỉm cười đáp:
“Ta sẽ ghi nhớ.”

Nửa đêm, gió rít qua khe cửa, mang theo cảm giác lạnh lẽo. Trong giấc ngủ chập chờn, Lăng Vy mơ thấy hình bóng phụ thân đổ máu giữa triều đình. Nàng giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Bên ngoài, ánh trăng như cũng đang chứng kiến nỗi căm hận khắc sâu trong tim nàng.

Ngày hôm sau, cung nữ mới được phân công việc. Lăng Vy được đưa đến Ngự Hoa Viên, nơi các phi tần thường đến thưởng cảnh. Công việc tưởng chừng đơn giản là chăm sóc hoa cỏ, nhưng thực chất lại là chỗ dễ gặp gỡ nhiều nhân vật quan trọng trong hậu cung.

Đang cẩn thận tỉa những nhánh hồng, nàng nghe tiếng bước chân uyển chuyển. Một vị phi tần trẻ tuổi, y phục gấm thêu phượng hoàng, bước tới cùng đoàn cung nữ theo hầu. Người ấy chính là Dung phi – một trong những sủng phi được hoàng thượng đặc biệt coi trọng.

Ánh mắt sắc bén của Dung phi lướt qua, dừng lại nơi Lăng Vy. Nàng thoáng cảm giác như bị nhìn thấu. Dung phi khẽ nhếch môi, nụ cười khó đoán:
“Ngươi tên gì?”

“Thưa nương nương, nô tỳ là Lăng Vy.”

Dung phi gật đầu, ánh mắt lóe lên tia hứng thú:
“Ánh mắt ngươi không giống những kẻ khác. Hãy nhớ, trong cung này, biết nhìn sắc mặt chủ tử mà sống là điều quan trọng nhất.”

Lăng Vy cúi đầu, giấu đi ánh kiên cường trong đáy mắt. Nhưng nàng hiểu rõ, ngay từ ngày đầu tiên, số phận mình đã được cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm.

Đêm đó, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Lăng Vy lấy tấm lụa giấu dưới gối ra, viết vài dòng chữ nhỏ, rồi nhanh chóng đốt đi trong chiếc đèn dầu. Ngọn lửa bùng lên, phản chiếu ánh mắt sắc lạnh của nàng.

Trong bóng tối, nàng thầm hứa:
“Ta nhất định sẽ tìm ra chân tướng. Cho dù phải trả giá bằng tất cả.”