MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Nở Trong Lồng SonChương 2: Làn sóng ngầm trong Ngự Hoa Viên

Hoa Nở Trong Lồng Son

Chương 2: Làn sóng ngầm trong Ngự Hoa Viên

807 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi gặp mặt ngắn ngủi với Dung phi, Lăng Vy trở về Tường Vân Các nhưng tâm trí vẫn không yên. Lời nói của nương nương kia vang vọng trong đầu nàng như một lời cảnh cáo, hay có lẽ cũng là một sự thử thách.

Mấy ngày tiếp theo, công việc của Lăng Vy chủ yếu xoay quanh việc chăm sóc hoa trong Ngự Hoa Viên. Nghe qua tưởng nhẹ nhàng, nhưng thực tế lại là nơi nguy hiểm nhất. Đây là chỗ các phi tần thường đến thưởng hoa, mỗi ánh mắt, mỗi lời nói đều chứa đầy ẩn ý. Một sơ suất nhỏ cũng có thể thành cái cớ để bị trách phạt nặng nề.

Sáng hôm ấy, Lăng Vy đang quỳ bên bụi mẫu đơn đỏ, cẩn thận lau từng chiếc lá phủ bụi, thì bỗng nghe tiếng cười lanh lảnh phía xa. Nàng ngẩng đầu, liền thấy một đoàn người bước tới. Đi đầu là một vị phi tần diện cung trang màu xanh ngọc, dáng vẻ kiêu sa nhưng ẩn giấu sự lạnh lùng. Đó là Thục phi – người đứng thứ hai chỉ sau Hoàng hậu, và là kẻ đối đầu trực diện với Dung phi trong hậu cung.

Dung phi cũng vừa lúc xuất hiện từ phía bên kia, tay phe phẩy chiếc quạt lụa thêu uyên ương. Không khí Ngự Hoa Viên lập tức trở nên căng thẳng khi hai người chạm mặt.

“Dung muội thật có nhã hứng, sớm tinh mơ đã tới thưởng hoa.” Thục phi nở nụ cười dịu dàng nhưng trong ánh mắt lại ngầm chứa gai nhọn.

Dung phi mỉm cười đáp lễ:
“Thục tỷ cũng đâu kém. Mẫu đơn năm nay nở sớm, quả thật đáng để người đến ngắm.”

Hai người đứng đối diện, lời lẽ thì mềm mại nhưng khí thế như những mũi dao sắc ngầm đấu đá. Lăng Vy cúi đầu, tay vẫn không ngừng công việc, song tai lại căng ra nghe từng lời.

Đúng lúc ấy, Thục phi bỗng liếc nhìn nàng:
“Cung nữ kia, ngươi hầu hạ hoa thế nào? Lá còn bụi, thật là cẩu thả.”

Giọng trách mắng khiến vài thị nữ xung quanh bật cười. Lăng Vy vội vàng quỳ xuống, khấu đầu:
“Nô tỳ thất trách, mong nương nương thứ tội.”

Dung phi khẽ nheo mắt, dường như nhìn ra sự bất thường. Nàng thong thả bước đến, cất giọng uyển chuyển:
“Chỉ là chút bụi trên lá, sao đáng để nương nương nổi giận? Cây hoa đâu thể luôn sạch sẽ dưới trời gió. Nếu phạt nặng cung nữ này, e là sẽ khiến người ngoài chê cười hậu cung chúng ta quá khắt khe.”

Lời nói vừa như giải vây cho Lăng Vy, vừa ngầm châm chọc Thục phi. Quả nhiên, Thục phi cười nhạt, phất tay áo:
“Tùy muội. Ta không muốn tranh chấp chuyện nhỏ nhặt.”

Đoàn người của Thục phi rời đi, để lại khoảng không lặng ngắt. Lăng Vy vẫn quỳ dưới đất, tim đập thình thịch. Dung phi nhìn nàng, ánh mắt như có ẩn ý sâu xa:
“Ngươi tên Lăng Vy phải không? Hãy nhớ, trong cung này, cúi đầu đúng lúc mới có thể bảo toàn tính mạng. Đừng nghĩ sự mạnh mẽ giấu kín trong mắt ngươi không ai thấy.”

Lăng Vy run lên, cúi thấp đầu hơn, nhưng trong lòng lại dấy lên sóng lớn. Dung phi đã nhìn ra điều gì?

Buổi tối, khi trở về phòng, Thanh Nhã lặng lẽ tiến đến. Nàng ta thì thầm:
“Ngươi đã lọt vào mắt của cả Dung phi lẫn Thục phi rồi. Từ giờ hãy cẩn trọng. Người mới như chúng ta tốt nhất đừng để ai để ý.”

Lăng Vy thoáng ngỡ ngàng:
“Ngươi... sao lại biết nhiều chuyện trong cung thế?”

Thanh Nhã cười bí ẩn, không trả lời thẳng mà chỉ nói:
“Ở đây, mỗi người đều có bí mật. Ta khuyên ngươi, nếu muốn sống, hãy học cách giấu bí mật của mình thật sâu.”

Lời ấy khiến Lăng Vy càng thêm cảnh giác. Nàng biết, Thanh Nhã không hề đơn giản như vẻ ngoài hiền hòa.

Đêm khuya, trăng lồng qua khung cửa nhỏ, ánh sáng mờ ảo rọi xuống khuôn mặt đầy quyết tâm của Lăng Vy. Nàng mở chiếc dây chuyền bạc, bên trong ẩn giấu mảnh giấy nhỏ đã úa màu. Trên đó khắc vài ký tự bí ẩn – chứng tích cha nàng từng để lại, liên quan đến vụ án năm xưa.

Nàng thì thầm trong bóng tối:
“Cha, con sẽ tìm ra chân tướng. Dù con phải dấn thân vào hiểm cảnh, con cũng sẽ không dừng lại.”

Trong cung điện nguy nga, sóng ngầm đã bắt đầu dâng trào. Và Lăng Vy biết, từ giây phút này, nàng không chỉ là một cung nữ vô danh, mà đã bước chân vào ván cờ quyền lực hiểm ác, nơi mọi sai lầm đều phải trả giá bằng máu.