Đêm rằm tháng tám, Hoàng hậu cho mở tiệc ngắm trăng tại Thừa Hoa Điện, mời toàn bộ phi tần cùng các cung nữ thân cận đến hầu hạ. Với người ngoài, đây chỉ là buổi tụ hội thưởng nguyệt, nhưng Lăng Vy thừa hiểu, trong hậu cung mỗi bữa tiệc đều là một ván cờ.
Ngay từ sớm, nàng đã theo Thanh Nhã đến Thừa Hoa Điện, sắp xếp bàn ghế, bày trà bánh. Đêm thu trong trẻo, trăng sáng như ngọc, ánh sáng bạc trải dài khắp sân. Mùi hương hoa quế thoang thoảng, hòa lẫn với mùi rượu thơm ngát, càng khiến bầu không khí vừa yên bình vừa ngầm chứa nguy cơ.
Các phi tần lần lượt tiến vào, trang điểm lộng lẫy, y phục rực rỡ như hoa đua nở. Hoàng hậu ngồi chính giữa, dáng vẻ hiền hòa nhưng đôi mắt sắc bén như chim ưng, chẳng bỏ sót điều gì. Bên phải bà là Thục phi, uy nghi kiêu hãnh; bên trái là Dung phi, dịu dàng đoan trang. Hai người ngồi đối diện nhau, ngầm phát ra khí thế kình địch.
Lăng Vy đứng lẫn trong đám cung nữ hầu rượu, cẩn trọng từng động tác. Nàng cố gắng giữ cho bản thân không quá nổi bật, nhưng đồng thời quan sát kỹ lưỡng mọi biến động.
Đang khi bầu không khí thoải mái, Thục phi bỗng đứng dậy, nâng chén rượu về phía Hoàng hậu:
“Bản cung kính chúc nương nương phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn. Nhân dịp trăng rằm đoàn viên, bản cung xin dâng một khúc múa.”
Tiếng nhạc vang lên, Thục phi uyển chuyển bước ra giữa điện, tà váy như sóng nước, điệu múa cao quý khiến cả hội trường lặng ngắt. Khi nàng dừng lại, tiếng vỗ tay vang dội, kẻ nịnh hót thi nhau tán tụng.
Hoàng hậu khẽ gật đầu, ánh mắt hài lòng nhưng lại quay sang nhìn Dung phi:
“Dung muội, muội cũng có sở trường âm luật, sao không góp vui đôi chút?”
Dung phi mỉm cười, bước ra cầm đàn tỳ bà. Tiếng đàn cất lên, nhẹ nhàng uyển chuyển, như suối trong róc rách len lỏi qua khe núi, lại có lúc dồn dập bi thương như gió giông nổi trống trận. Cả khán điện ngây ngất, dường như quên cả hô hấp.
Lăng Vy chăm chú lắng nghe, bất giác trong lòng dấy lên xúc cảm khó tả. Nhưng khi nàng ngẩng đầu, ánh mắt thoáng thấy sự u ám thoáng hiện trong đáy mắt Thục phi.
Khi khúc đàn vừa dứt, bỗng một tiếng hét vang lên. Một cung nữ hầu rượu ở phía xa run rẩy quỳ xuống, bên cạnh nàng là chiếc chén vỡ toang và mùi rượu lạ nồng nặc. Ngay tức thì, một vị quan thái y được gọi đến kiểm tra, kết luận: “Trong rượu có độc.”
Cả hội trường náo loạn. Hoàng hậu nghiêm giọng:
“Dám bỏ độc trong bữa tiệc của ai gia, quả là to gan!”
Ánh mắt tất cả lập tức dồn về phía cung nữ kia. Nàng ta khóc lóc, run rẩy:
“Không… không phải nô tỳ… nô tỳ bị hãm hại!”
Thục phi chau mày, khẽ liếc sang Dung phi rồi nói:
“Chuyện này thật đáng ngờ. Người hầu rượu vốn do Tường Vân Các đảm nhận. Nương nương nên điều tra rõ.”
Tường Vân Các… chính là nơi Dung phi ở. Lời nói của Thục phi như mũi dao nhắm thẳng vào đối thủ.
Hoàng hậu liếc nhìn, không biểu lộ cảm xúc nhưng đôi mắt sắc lạnh:
“Việc này không thể bỏ qua. Người của Tường Vân Các phải chịu trách nhiệm giải trình.”
Dung phi vẫn giữ nụ cười, điềm tĩnh đáp:
“Nếu ai đó muốn hãm hại bản cung, thì đưa rượu có độc vào cũng là cách dễ nhất. Nhưng nương nương hãy minh xét, đừng để kẻ thật sự đứng sau được thừa cơ ẩn mình.”
Không khí càng lúc càng căng thẳng. Lăng Vy đứng phía sau, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nàng nhìn thấy ánh mắt Thục phi ánh lên sự đắc thắng, trong khi Dung phi vẫn bình tĩnh như nước lặng.
Khi bữa tiệc kết thúc trong hỗn loạn, Lăng Vy âm thầm rời đi, nhưng bước chân chưa kịp rẽ thì Thanh Nhã kéo nàng vào góc tối.
“Này, ngươi có thấy không?” – Thanh Nhã thì thào.
“Thấy cái gì?” – Lăng Vy nghi hoặc.
“Ngay trước khi phát hiện rượu độc, ta trông thấy một bàn tay lén thả gì đó vào bình rượu. Nhưng khi nhìn kỹ thì không còn thấy ai.”
Lăng Vy sững người, tim đập loạn nhịp. Nếu lời Thanh Nhã là thật, vậy kẻ đứng sau là ai? Vì sao lại chọn nhắm vào Dung phi?
Trăng đêm sáng vằng vặc, nhưng trong hậu cung, sóng ngầm đã bắt đầu dậy lên dữ dội. Lăng Vy biết, nàng đã đứng quá gần vòng xoáy nguy hiểm này, và sẽ không còn lối lùi.