MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Nở Trong Lồng SonChương 4: Lời thì thầm trong bóng tối

Hoa Nở Trong Lồng Son

Chương 4: Lời thì thầm trong bóng tối

838 từ · ~5 phút đọc

Sau bữa tiệc đầy sóng gió ở Thừa Hoa Điện, không khí trong cung trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Tin tức về việc phát hiện rượu độc lan đi như ngọn lửa trong đêm, mỗi nơi đều bàn tán xôn xao. Người ta không chỉ nghi ngờ cung nữ kia, mà còn âm thầm đổ ánh nhìn về phía Tường Vân Các của Dung phi.

Lăng Vy cùng Thanh Nhã được lệnh quay về Cẩm Tú Viện, nhưng lòng nàng không sao yên được. Câu nói của Thanh Nhã về “bàn tay lén lút” như một hòn đá nặng đè trong tim. Nếu sự thật bị che giấu, Dung phi rất có thể trở thành vật hy sinh trong ván cờ này.

Đêm đó, khi ánh trăng đã ngả về tây, Lăng Vy lặng lẽ rời khỏi phòng, men theo lối nhỏ đến sau vườn hoa mẫu đơn. Nơi đây thường vắng bóng người, lại gần với dãy hành lang dẫn đến Thừa Hoa Điện, là chỗ dễ nghe ngóng tin tức nhất.

Quả nhiên, vừa đến nơi, nàng đã nghe thấy tiếng thì thầm trong bóng tối. Một giọng nam khàn khàn:
“Chuyện đã xong, Thục phi nương nương hẳn sẽ hài lòng. Cung nữ kia chắc chắn không thoát khỏi tội danh.”

Một giọng nữ khác đáp lại, the thé như rắn độc:
“Ngươi làm rất tốt. Đêm nay coi như thành công, nhưng vẫn chưa đủ. Ta muốn một lần khiến Dung phi thân bại danh liệt, không còn chỗ đứng trong cung.”

Tim Lăng Vy thắt lại, nhận ra người nói chính là thị tỳ thân cận của Thục phi – Uẩn Nhi. Nàng dám đứng ra bàn mưu ngay giữa đêm, chứng tỏ sự tự tin và toan tính không nhỏ.

“Nhưng…” – giọng nam chần chừ – “nếu Hoàng hậu nương nương thật sự điều tra triệt để, liệu có bại lộ?”

“Ngươi yên tâm.” – Uẩn Nhi cười khẩy – “Hoàng hậu dù muốn công bằng, nhưng đâu dám động đến thế lực của Thục phi. Một khi sự việc đã có bằng chứng giả định, ai còn để tâm đến sự thật?”

Tiếng bước chân xa dần, bóng đen khuất sau hành lang. Lăng Vy bấu chặt tay vào cột gỗ, lòng ngổn ngang. Nàng đã nghe được bí mật động trời, nhưng làm thế nào để truyền ra ngoài mà không bị liên lụy?

Sáng hôm sau, trong triều đình, Hoàng hậu cho triệu tập các cung nhân có mặt trong tiệc rượu. Bầu không khí nặng nề, từng lời khai đều bị ghi chép tỉ mỉ. Lăng Vy được gọi đến, nàng cúi đầu cung kính trả lời:
“Nô tỳ chỉ chuyên việc hầu rượu, không thấy điều gì khác thường. Nhưng…”

Đến đây, nàng ngập ngừng. Nếu nói hết những gì đã nghe, chẳng khác nào tự chuốc họa. Nhưng nếu im lặng, Dung phi sẽ bị vu oan.

Ánh mắt Hoàng hậu sắc bén, như nhìn thấu tâm can:
“Ngươi có điều gì thì cứ nói.”

Lăng Vy run rẩy, song cuối cùng cắn răng:
“Nô tỳ chỉ thấy… ngay trước khi rượu được bưng lên, dường như có người lảng vảng quanh bàn. Nhưng nô tỳ không dám khẳng định.”

Tiếng xì xào nổi lên. Thục phi nhíu mày, cất giọng lạnh lùng:
“Chứng cứ đâu? Một câu nói mơ hồ của nô tỳ hèn mọn, sao có thể làm bằng chứng?”

Dung phi lúc này mới chậm rãi mỉm cười:
“Lời cung nữ tuy chưa rõ ràng, nhưng cũng đủ chứng minh Tường Vân Các không phải nơi duy nhất có sơ hở. Chỉ mong nương nương xét kỹ, đừng vội kết luận.”

Hoàng hậu khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Sắc mặt Thục phi hơi sa sầm, song vẫn giữ vẻ đoan trang.

Khi cuộc thẩm vấn kết thúc, Lăng Vy được thả về. Trên đường, nàng bất ngờ bị một bàn tay kéo mạnh vào góc hành lang. Người ấy chính là Dung phi.

Ánh mắt bà dịu dàng nhưng sâu thẳm:
“Ngươi vừa cứu bản cung một lần.”

“Nô tỳ không dám…” – Lăng Vy vội cúi đầu.

Dung phi nắm nhẹ tay nàng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa uy lực:
“Trong cung, chỉ một câu nói cũng đủ thay đổi cục diện. Ngươi hãy nhớ, từ nay bất cứ điều gì nghe thấy, phải cân nhắc kỹ trước khi nói ra. Nếu không… sẽ chẳng ai bảo vệ được ngươi.”

Nói rồi, bà quay đi, tà váy trắng khẽ lướt qua nền đá, để lại Lăng Vy đứng chết lặng.

Đêm hôm ấy, khi trở về, Thanh Nhã thì thầm bên tai nàng:
“Ngươi có biết mình vừa đặt chân vào cuộc chiến của phượng hoàng và hổ dữ không? Một khi đã nhúng tay, sẽ không còn đường lùi đâu.”

Lăng Vy im lặng. Trong lòng, nỗi lo sợ và quyết tâm đan xen. Nàng hiểu, từ giây phút nghe lén cuộc trò chuyện kia, số phận mình đã gắn chặt với vòng xoáy quyền lực trong hậu cung.

Ngoài kia, trăng đã mờ dần sau tầng mây, báo hiệu một cơn bão lớn đang đến gần.