MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Nở Trong Lồng SonChương 5: Vết nứt trong bình yên

Hoa Nở Trong Lồng Son

Chương 5: Vết nứt trong bình yên

682 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi thẩm vấn ở Thừa Hoa Điện, hậu cung tưởng chừng như yên ắng, nhưng dưới lớp mặt nạ bình lặng lại ẩn chứa những dòng chảy ngầm đáng sợ. Từng bước chân, từng ánh mắt trong cung đều nặng nề, như chờ một ngọn lửa bùng lên thiêu rụi tất cả.

Lăng Vy những ngày này vô cùng thận trọng. Nàng không dám để lộ sự căng thẳng, càng không dám nhắc lại chuyện đã nghe trong vườn mẫu đơn. Thanh Nhã thì thường xuyên nhắc nhở:
“Ngươi phải nhớ, sự trung thành trong cung không chỉ để sống, mà còn để bảo toàn tính mạng. Một lời thật có khi đổi bằng cả cái chết.”

Một buổi chiều, khi Lăng Vy đang quét sân nhỏ ở Cẩm Tú Viện, một thái giám trẻ bất ngờ ghé lại, đưa cho nàng một phong giấy nhỏ gấp khéo léo. Hắn chỉ nói vỏn vẹn:
“Dung phi nương nương có lời muốn gửi.”

Tim nàng run lên. Khi mở ra, bên trong chỉ có mấy dòng chữ thanh thoát: “Đêm ba khắc, đến Tường Vân Các. Tuyệt đối không được để ai biết.”

Lăng Vy cất giấy đi, tim đập dồn dập. Cả đêm ấy, nàng như ngồi trên đống lửa, vừa háo hức vừa hoang mang. Đến giờ hẹn, nàng lén bọc áo khoác mỏng, men theo lối đi tắt đến Tường Vân Các.

Dung phi ngồi dưới ánh đèn, gương mặt thoáng vẻ mệt mỏi, song đôi mắt vẫn sáng và sắc bén. Thấy Lăng Vy, bà gật đầu:
“Ngươi đến rồi.”

“Nô tỳ tham kiến nương nương.” – Lăng Vy quỳ xuống.

Dung phi không bảo nàng đứng dậy ngay, chỉ trầm ngâm:
“Ngươi có biết vì sao bản cung gọi ngươi đến không?”

Lăng Vy run nhẹ: “Nô tỳ… không rõ.”

“Ngươi trung thành, nhưng trung thành thôi chưa đủ.” – Giọng bà chậm rãi – “Trong cung này, kẻ mạnh không phải ai biết nhiều, mà là ai biết giấu được bao nhiêu. Ngươi có điều gì nhìn thấy, nghe thấy, phải học cách cất giấu. Bản cung muốn ngươi nhớ kỹ điều đó.”

Lăng Vy cúi đầu: “Nô tỳ ghi tạc trong lòng.”

Dung phi khẽ cười, nụ cười mỏng như sợi chỉ:
“Nhưng đôi khi, một lời nói đúng lúc sẽ cứu người. Lần đó, nhờ ngươi, bản cung mới giữ được chút thanh danh. Vậy nên bản cung sẽ không để ngươi thiệt thòi. Từ hôm nay, ngươi chính là người của Tường Vân Các.”

Câu nói ấy như sấm đánh ngang tai. Lăng Vy choáng váng, nhưng đồng thời cảm thấy một tia ấm áp xen lẫn lo sợ. Bà đã nhận nàng, nghĩa là nàng đã thật sự bước vào vòng xoáy này.

Rời khỏi Tường Vân Các, lòng nàng nặng trĩu. Chưa kịp trở lại Cẩm Tú Viện, bất ngờ một bóng đen chặn trước mặt. Là Uẩn Nhi, thị tỳ của Thục phi.

“Cung nữ nhỏ bé, đi đâu mà vội thế?” – Uẩn Nhi nheo mắt, giọng như rắn trườn.

Lăng Vy giật mình, vội cúi đầu: “Nô tỳ chỉ đi lấy thuốc cho chủ tử.”

“Lấy thuốc ở Tường Vân Các ư?” – Uẩn Nhi nhếch mép cười lạnh. – “Ngươi tưởng giấu được mắt ta?”

Nói rồi, nàng ta ghé sát tai Lăng Vy, thì thầm:
“Ta khuyên ngươi một câu, đừng dại mà đứng sai phe. Trong cung, chọn nhầm chủ tử còn tệ hơn chọn nhầm chồng. Lần tới, nếu ta còn thấy ngươi qua lại nơi đó, đừng trách Uẩn Nhi này ra tay ác độc.”

Bóng nàng ta lướt đi như cơn gió, để lại Lăng Vy run rẩy. Trái tim nàng vừa mới tìm được chỗ dựa, nay lại bị phủ bóng đen đe dọa.

Đêm ấy, khi trở về, nàng không sao chợp mắt. Trong mơ hồ, nàng nhớ lại những lời Dung phi nói, lại đối chiếu với cảnh Uẩn Nhi uy hiếp. Một bên là ân tình, một bên là hiểm họa. Đứng sai một bước, có thể mất mạng.

Ngoài kia, tiếng trống canh ba vang vọng, như nhắc nhở nàng: cuộc sống trong lồng son này, đã không còn lối thoát bình yên.