Sáng sớm hôm sau, hậu cung vẫn bận rộn với những bước chân tất bật. Tiếng giặt áo, tiếng cung nữ gọi nhau vang vọng giữa những dãy hành lang dài hun hút. Lăng Vy khoác tấm áo mỏng, che đi đôi mắt thâm quầng sau một đêm không ngủ. Nỗi lo sợ từ cuộc chạm mặt với Uẩn Nhi cứ quấn lấy tâm trí nàng như sợi dây vô hình.
Thanh Nhã, người luôn tinh ý, vừa nhìn đã nhận ra sự khác lạ.
“Ngươi có chuyện gì phải không? Ta thấy sắc mặt ngươi chẳng yên ổn.”
Lăng Vy lắc đầu, cố gắng giấu: “Không có gì, chỉ là đêm qua mất ngủ.”
Nhưng Thanh Nhã không vội tin. Ở hậu cung này, một biểu hiện nhỏ cũng có thể là dấu hiệu của sóng gió. Nàng chỉ thở dài:
“Nhớ kỹ, đừng để nỗi lo lộ ra ngoài. Kẻ khác sẽ dùng nó làm nhược điểm.”
Ngày ấy, Hoàng thượng ban chỉ cho toàn cung tổ chức yến tiệc nhỏ mừng sinh nhật của Thái hoàng thái hậu. Tất cả phi tần đều phải góp mặt, từng món ăn, từng điệu múa đều được chuẩn bị tỉ mỉ. Đối với cung nữ như Lăng Vy, đây lại là cơ hội để chứng kiến cuộc đấu ngầm của các chủ tử.
Tại yến tiệc, Thục phi khoác váy gấm đỏ, ánh mắt rực lửa, từng cử chỉ đều thể hiện sự tự tin. Bên kia, Dung phi yên lặng, mỉm cười hiền hậu nhưng lại có sức hút khó cưỡng. Giữa bao lời tán tụng, Hoàng thượng vẫn thường xuyên dừng mắt ở phía Dung phi, khiến sắc mặt Thục phi thoáng biến đổi.
Giữa bữa tiệc, một tai nạn xảy ra. Chén canh sen dâng lên Thái hoàng thái hậu bất ngờ có mùi lạ. Thái hoàng thái hậu cau mày, phất tay khiến cả đại điện căng thẳng. Thái y nhanh chóng được gọi đến, kết luận trong canh có trộn nhầm vị thuốc hạ khí – loại thường dùng để điều chỉnh tạng phủ, nhưng nếu dùng sai có thể nguy hiểm cho người già.
Lập tức, ánh mắt mọi người đổ dồn vào cung nữ bưng canh. Cả đại điện im phăng phắc. Cung nữ run rẩy quỳ xuống, mặt tái mét:
“Nô tỳ vô tội! Nô tỳ chỉ làm theo lời trong bếp truyền xuống!”
Thái hoàng thái hậu lạnh lùng: “Ai phụ trách món này?”
Một quản sự hầu hạ vội cúi đầu: “Bẩm, là phòng bếp thuộc quyền Dung phi nương nương.”
Lời vừa thốt ra, cả điện như có gió lạnh thổi qua. Thục phi nở nụ cười nhạt:
“Quả thật khéo. Món ăn dâng lên thái hậu mà lại để lẫn thuốc. Chẳng biết là sơ suất, hay là có ai cố ý?”
Tất cả ánh mắt lại hướng về Dung phi. Bà vẫn điềm tĩnh, đôi mắt sáng như nước mùa thu, giọng đều đặn:
“Bản cung phụ trách, thì bản cung sẽ chịu trách nhiệm làm rõ. Nhưng trước khi tìm ra sự thật, mong thái hậu minh xét, đừng để kẻ gian đạt được mục đích chia rẽ.”
Câu nói không khẳng định cũng không phủ nhận, nhưng lập tức khiến Thái hoàng thái hậu chần chừ. Bà nhìn Dung phi thật lâu, sau đó phất tay:
“Tạm giam giữ cung nữ kia, tra hỏi cho rõ. Trước khi có kết quả, đừng ai bàn thêm.”
Cơn sóng tạm lắng, nhưng Lăng Vy từ xa chứng kiến rõ ràng ánh mắt sắc lẻm của Thục phi nhìn sang Uẩn Nhi. Đó là cái nhìn đầy ẩn ý, như thể tất cả đều nằm trong sắp đặt.
Khi tiệc tàn, Lăng Vy được lệnh theo Thanh Nhã mang vật dụng trả về kho. Đi ngang qua hành lang vắng, nàng bỗng nghe tiếng thì thầm. Ép mình nép sau cột, nàng thấy Uẩn Nhi đang nói nhỏ với một thái giám:
“Việc hôm nay mới chỉ bắt đầu. Nếu Dung phi thật sự bị kéo xuống, chủ tử ta sẽ là người duy nhất trong lòng Hoàng thượng.”
Thái giám gật gù: “Nhưng phải cẩn thận, Hoàng thượng vốn trọng tình nghĩa. Nếu động vào quá lộ liễu, e phản tác dụng.”
Uẩn Nhi cười nhạt: “Ngươi yên tâm, ta biết đâu là giới hạn.”
Nghe được đến đây, tim Lăng Vy run lên. Nàng biết, tai họa của Dung phi chưa dừng lại. Nhưng nàng cũng hiểu rõ, nếu để lộ mình nghe thấy, chắc chắn cái chết sẽ đến ngay.
Đêm đó, nàng về Cẩm Tú Viện mà cả người lạnh buốt. Trong lòng vang lên câu hỏi: liệu có nên báo lại cho Dung phi? Hay im lặng để giữ an toàn? Một bước sai, có thể kéo nàng vào vực sâu.
Giữa những bức tường cao ngất của hoàng cung, bóng tối dường như đang tràn đến, phủ kín cả lối đi nhỏ hẹp của nàng.