MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Nở Trong Lồng SonChương 7: Lời cảnh báo trong đêm

Hoa Nở Trong Lồng Son

Chương 7: Lời cảnh báo trong đêm

814 từ · ~5 phút đọc

Sau sự cố trong yến tiệc, khắp hậu cung bàn tán không ngớt. Tin tức truyền đi nhanh hơn ngọn gió, ai nấy đều lặng lẽ quan sát, chờ đợi kết cục của Dung phi. Người thì tin nàng trong sạch, kẻ lại quả quyết mọi chuyện đều có liên quan. Cả hoàng cung như bị bao phủ bởi một màn sương mù ngờ vực.

Lăng Vy cả ngày thấp thỏm, đầu óc quay cuồng với những gì mình nghe được từ Uẩn Nhi. Nàng biết Dung phi vốn nhân hậu, không thể nào dám mạo phạm đến Thái hoàng thái hậu. Nhưng sự thật trong cung đâu phải lúc nào cũng sáng tỏ. Một cái bẫy giăng sẵn, dù oan ức cũng dễ dàng biến thành tội nhân.

Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn buông xuống phủ sắc vàng cam trên ngói lưu ly, Dung phi ngồi bên cửa sổ, đôi mắt xa xăm. Thanh Nhã đứng hầu bên cạnh, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn ra ngoài, như thể đang lo sợ có tai mắt theo dõi. Lăng Vy mang chén trà đặt trước mặt chủ tử, bàn tay hơi run.

“Ngươi có chuyện gì muốn nói?” – Dung phi bất chợt cất tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại như soi thấu nội tâm.

Lăng Vy khựng lại, tim đập dồn dập. Nàng định im lặng, nhưng khi đối diện ánh nhìn hiền từ mà kiên nghị kia, cổ họng như nghẹn lại. Nàng quỳ xuống, cúi đầu:
“Nô tỳ có điều nghe được… nhưng không dám chắc. Chỉ sợ làm phiền đến nương nương.”

Dung phi chậm rãi: “Trong cung này, một lời nhỏ cũng có thể cứu người hoặc hại người. Nếu là thật, càng không thể giấu. Hãy nói đi.”

Thanh Nhã cũng gật đầu, khẽ thúc giục.

Cuối cùng, Lăng Vy hít sâu, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Uẩn Nhi và tên thái giám. Mỗi chữ nàng thốt ra, mồ hôi lạnh túa ra ướt cả lưng áo. Khi dứt lời, trong phòng rơi vào im lặng nặng nề.

Dung phi không tỏ ra hoảng hốt, ngược lại chỉ nở nụ cười nhẹ, nhưng trong đáy mắt ánh lên sự lạnh lùng hiếm thấy.
“Quả nhiên, có kẻ muốn đẩy bản cung xuống vực. Thục phi ra tay, cũng không ngoài dự liệu.”

Thanh Nhã chau mày: “Nương nương, nếu để thế lực ấy tiếp tục, e là ngày càng khó ứng phó. Chúng ta nên trình thẳng Hoàng thượng, không để họ qua mặt.”

Dung phi khẽ lắc đầu: “Hoàng thượng tuy trọng tình, nhưng cũng rất nghiêm minh. Lời nói không bằng chứng, chẳng khác nào gieo gió gặt bão. Ta không muốn lấy sự trung thành của cung nữ làm cớ. Chỉ cần một kẻ nói ngoa, cả viện này đều gặp họa.”

Nói đến đây, bà quay sang Lăng Vy, ánh mắt kiên quyết:
“Từ nay, những gì ngươi nghe thấy, chỉ có ta và Thanh Nhã được biết. Hãy nhớ, một lời thất thố, không chỉ ngươi, mà những người bên cạnh cũng không toàn mạng.”

Lăng Vy run rẩy đáp: “Nô tỳ ghi nhớ.”

Đêm ấy, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Lăng Vy vẫn thao thức. Tiếng gió rít qua song cửa như tiếng thở dài rợn người. Nàng chợt nghe bên ngoài có tiếng động lạ, liền rón rén bước ra. Trong khoảng sân tối, một bóng đen vụt qua rất nhanh. Trên nền đất, nàng thấy có một mảnh lụa nhỏ vương lại, thêu hoa văn lạ mắt.

Nàng nhặt lên, nhận ra đó là hoa văn đặc trưng của tẩm cung Thục phi. Tim nàng thắt lại, ý nghĩ chợt lóe: chẳng lẽ người lén lút kia là tay sai của Thục phi?

Sáng hôm sau, tin tức từ nội vụ truyền đến: cung nữ bị bắt trong vụ canh sen đêm qua đã chết trong ngục, nói là do treo cổ tự vẫn. Ai nấy đều hoảng hốt. Người chết, chứng cứ cũng mất. Sự việc dường như rơi vào bế tắc.

Nhưng trong lòng Lăng Vy, nỗi bất an càng dâng cao. Cái chết kia rõ ràng không đơn giản. Nàng nắm chặt mảnh lụa trong tay, mồ hôi lạnh ứa ra. Nếu đây là manh mối, nàng nên làm gì với nó?

Khi đứng trước sân viện, Dung phi bất ngờ cất giọng trầm ấm nhưng đầy hàm ý:
“Mọi sự trong cung đều có mắt tai. Ngươi giữ vật gì, hãy biết lúc nào nên đưa ra. Sai một bước, vĩnh viễn không có đường quay lại.”

Lời nói như gõ mạnh vào tim Lăng Vy, vừa như cảnh cáo, vừa như lời nhắc nhở. Nàng cúi đầu, cất chặt mảnh lụa vào tay áo. Từ giây phút ấy, nàng hiểu rõ: mình đã bước vào vòng xoáy nguy hiểm không cách nào thoát.

Và trong vòng xoáy ấy, chỉ một cử động khẽ cũng có thể quyết định sinh tử.