Cái chết của cung nữ trong ngục như một gáo nước lạnh dội xuống toàn bộ hậu cung. Người ta truyền tai nhau rằng nàng ta sợ hãi, không chịu nổi áp lực tra khảo nên tìm đến cái chết. Nhưng với những kẻ quen sống trong cung, ai cũng ngầm hiểu rằng, chẳng có ai dễ dàng treo cổ khi còn chưa kịp biện bạch.
Lăng Vy cả ngày thấp thỏm. Mỗi khi nhớ đến ánh mắt hoảng loạn của Uẩn Nhi đêm trước, nàng lại thấy cổ họng nghẹn đắng. Nàng không quen với những chuyện máu lạnh như thế, nhưng đã trót bước vào, nàng buộc phải giữ mình vững.
Buổi chiều, thái giám nội vụ đến truyền chỉ: Hoàng thượng hạ lệnh cho Nội thị giám tra xét lại vụ việc, đồng thời phong toả người ra vào Dung Hoa Viện. Tin tức này khiến tất cả cung nữ, thái giám trong viện đều run rẩy. Ai cũng hiểu, một khi bị phong toả, nghĩa là mọi hành động đều bị theo dõi.
Dung phi nghe tin, chỉ mỉm cười, dáng vẻ an nhiên như thể đã quen với sự bủa vây. Bà dặn dò Thanh Nhã:
“Đừng để mọi người hoảng loạn. Sợ hãi chính là con dao tự đâm vào mình.”
Riêng Lăng Vy thì không thể nào yên lòng. Đêm xuống, nàng lại nghe thấy những tiếng thì thầm ngoài sân. Nàng men theo bóng tối, nép mình sau dãy hành lang. Hai bóng người đứng gần góc tường, một giọng khàn khàn thì thào:
“Lệnh đã ban xuống, không để sót dấu vết nào. Cái chết trong ngục là lời cảnh cáo, ai dám mở miệng sẽ chung số phận.”
Người còn lại đáp: “Nhưng mảnh lụa hôm ấy… ta nghe nói chưa tìm thấy.”
“Đừng lo. Vật ấy nhỏ nhoi, không thể thay đổi cục diện. Quan trọng là giữ miệng. Nếu để phi tần nào giữ được bằng chứng, kẻ chịu tội sẽ không chỉ là chúng ta.”
Lăng Vy nghe xong, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng vô thức siết chặt tay áo, nơi giấu mảnh lụa. Nỗi sợ hãi ập đến, nhưng đồng thời cũng lóe lên suy nghĩ: bằng chứng này thực sự quan trọng, đến mức khiến kẻ kia phải nhắc đến.
Sáng hôm sau, khi mang nước vào phòng, nàng chạm phải ánh mắt của Dung phi. Bà khẽ ra hiệu, đợi mọi người lui ra, mới nói:
“Ngươi đã nghe gì trong đêm?”
Lăng Vy run run, kể lại toàn bộ. Đôi mắt Dung phi ánh lên sự nghiêm nghị, rồi bà bước tới, nhẹ nhàng nắm tay nàng:
“Ngươi đã làm tốt khi chưa vội để lộ. Nhưng nhớ kỹ, trong cung này, sự tò mò có thể giết người nhanh hơn lưỡi gươm. Từ nay, không được tự ý hành động.”
Thanh Nhã bên cạnh xen vào: “Nương nương, giữ vật kia lâu e rằng nguy hiểm cho Lăng Vy. Hay là giao cho người tin cẩn?”
Dung phi im lặng hồi lâu, rồi nói khẽ:
“Không. Cứ để Lăng Vy giữ. Vật trong tay nàng, chưa ai nghi ngờ. Nếu vào tay ta, tất sẽ thành mồi nhắm.”
Câu nói ấy khiến Lăng Vy vừa lo sợ vừa cảm động. Dung phi đã coi nàng như chiếc lá chắn gió, nhưng cũng tin tưởng nàng đến vậy.
Ngày kế tiếp, có tin Hoàng thượng cho gọi Thục phi vào điện tra hỏi. Khắp nơi râm ran bàn tán. Người thì bảo Thục phi sẽ chẳng sao, bởi thế lực hậu thuẫn sau lưng nàng vững như núi. Kẻ lại cho rằng lần này, Dung phi có thể xoay chuyển cục diện.
Nhưng khi Thục phi rời khỏi điện, nàng ta vẫn thản nhiên, thậm chí còn mỉm cười kiêu ngạo. Điều đó càng khiến lòng người bất an: rõ ràng, nàng ta không hề bị lay động.
Đêm ấy, trong phòng tối, Lăng Vy trằn trọc. Nàng nghe tiếng bước chân rất khẽ ngay bên ngoài. Cửa sổ hé mở, một bàn tay lạ bất ngờ thò vào. Nàng thét lên, thì bóng đen kia vụt biến mất. Trên khung cửa, còn vương một mảnh giấy nhỏ, viết vội mấy dòng:
“Đừng giữ thứ không thuộc về ngươi. Nếu không muốn chết trong lặng lẽ, hãy giao ra.”
Lăng Vy tái mặt, run rẩy ôm chặt tay áo. Trong lòng nàng trào dâng một nỗi sợ chưa từng có. Đây không còn là trò đùa, mà là lời đe dọa thật sự.
Dung phi cầm tờ giấy đọc, ánh mắt thoáng qua sự lạnh lẽo. Bà chỉ khẽ nói một câu:
“Trận cờ đã bắt đầu thật sự rồi.”