Sau đêm bị kẻ lạ đe dọa, Lăng Vy không tài nào ngủ được. Mỗi tiếng gió thổi qua khe cửa đều khiến nàng giật mình, mồ hôi lạnh thấm ướt sau lưng áo. Mảnh lụa kia giờ chẳng khác nào lưỡi dao kề cổ, muốn vứt đi thì không dám, giữ lại càng sợ chết bất cứ lúc nào.
Sáng sớm, khi cung nữ trong viện còn bận dọn dẹp, Thanh Nhã lặng lẽ bước đến bên nàng, hạ giọng:
“Ngươi hãy tạm thời giấu kỹ. Đêm qua có người dám liều mạng vào phòng, chứng tỏ họ nôn nóng. Điều này cũng đồng nghĩa bằng chứng kia quan trọng hơn ta tưởng.”
Lăng Vy nhìn nàng, môi run run:
“Nhưng ta chỉ là một cung nữ nhỏ bé, nếu tiếp tục giữ nó, sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện. Ta… ta sợ lắm.”
Thanh Nhã thở dài, ánh mắt hiếm hoi hé lộ sự thương cảm:
“Ở trong cung này, ngươi có sợ cũng chẳng thoát được. Muốn sống, chỉ có thể đi theo một người đủ sức che chở.”
Nói rồi nàng nhìn về phía Dung phi đang ngồi bình thản thưởng trà ngoài hiên. Trong giây lát, Lăng Vy như hiểu ra: sự tồn tại của mình, chính là một quân cờ mà Dung phi đặt xuống bàn. Quân cờ ấy nhỏ bé, nhưng có thể xoay chuyển tình thế.
Giữa lúc ấy, có tin Nội thị giám bắt thêm một cung nữ trong viện, lý do là nàng ta từng hầu hạ ở Thượng Dực cung của Thục phi. Dù kêu oan thế nào, nàng cũng bị lôi đi. Bầu không khí Dung Hoa viện càng nặng nề. Ai cũng lo sợ một ngày nào đó mình bị gọi tên.
Chiều hôm đó, Hoàng thượng bất ngờ hạ chỉ: ba ngày sau, sẽ tổ chức yến tiệc ở Ngọc Minh điện để trấn an hậu cung, cũng là dịp để dò xét lòng người. Tin tức này khiến khắp các viện xôn xao. Ai nấy đều chuẩn bị y phục, châu báu, nhưng trong lòng ai cũng mang tâm trạng khác nhau.
Dung phi khi nghe tin chỉ mỉm cười nhạt:
“Yến tiệc chính là nơi phơi bày chân tướng. Kẻ nào nóng vội sẽ tự lộ sơ hở.”
Tối đó, Dung phi cho gọi riêng Lăng Vy đến. Bà không nói ngay mà chỉ rót chén trà, để hơi nóng lan ra khắp căn phòng, rồi mới chậm rãi cất lời:
“Lăng Vy, ngươi đã bị kẻ khác nhắm tới, tức là đã bước lên bàn cờ rồi. Nhưng nhớ, đừng để sợ hãi che mờ mắt. Ở Ngọc Minh điện, nếu có cơ hội, ngươi phải quan sát thật kỹ, đặc biệt là những kẻ thân cận bên Thục phi.”
Lăng Vy nghe mà toàn thân run rẩy:
“Nương nương… nô tỳ chỉ e rằng mình sẽ bị lộ.”
Dung phi khẽ cười, bàn tay vỗ nhẹ vai nàng, trầm giọng:
“Quân cờ nhỏ bé mới khó đoán, cũng mới ít ai chú ý. Chính vì vậy, ta chọn ngươi.”
Câu nói ấy khiến Lăng Vy vừa sợ hãi vừa thấy mình có chút giá trị. Nàng gật đầu, dù tim đập thình thịch, trong lòng cũng dấy lên tia quyết tâm.
Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Đêm yến, Ngọc Minh điện sáng rực ánh đèn, tiếng nhạc du dương vang vọng. Các phi tần ăn mặc lộng lẫy, nụ cười giả dối che giấu toan tính. Hoàng thượng ngồi trên ngai cao, ánh mắt khó lường đảo qua từng người.
Thục phi xuất hiện trong bộ y phục đỏ rực, kiêu sa như lửa, ánh mắt sắc bén quét qua cả điện, rồi dừng lại ở Dung phi với chút thách thức. Dung phi không hề nao núng, chỉ nhẹ nhàng nâng chén, phong thái ung dung tựa hồ chẳng vướng bận.
Trong yến, các tiết mục múa hát nối tiếp. Nhưng Lăng Vy nhận ra một điều: phía sau hàng ghế thái giám hầu rượu, có một gã cứ luôn ra dấu lạ với người bên cạnh. Mỗi lần ánh mắt gã lướt về phía Thục phi, khóe môi lại khẽ cong, như đang đắc ý.
Lăng Vy len lén ghi nhớ, tim đập gấp. Nàng muốn báo cho Dung phi, nhưng giữa yến đông người, nàng chẳng dám manh động.
Đúng lúc ấy, bất ngờ có tiếng hét vang lên: một phi tần ngã gục xuống sàn, ly rượu trong tay còn sót vài giọt đỏ thẫm. Tiếng xôn xao nổi lên, nhạc ngừng, mọi người hoảng hốt.
Hoàng thượng đứng bật dậy, giọng lạnh lùng vang vọng khắp điện:
“Người đâu! Phong tỏa Ngọc Minh điện. Kẻ nào dám hạ độc, trẫm nhất định truy đến cùng!”
Không khí vốn giả lả bỗng chốc hóa thành lưỡi dao kề cổ. Tất cả phi tần, cung nữ đều cúi rạp, run rẩy. Lăng Vy nắm chặt tay áo, mảnh lụa như nóng rực trên da thịt.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt hiểu: ván cờ đã đến hồi khốc liệt. Và chính nàng, đang đứng ngay trên ranh giới sinh tử.