Không khí trong Ngọc Minh điện như đặc quánh lại sau tiếng quát giận dữ của Hoàng thượng. Ngọn đèn treo cao rọi ánh sáng vàng u ám xuống khuôn mặt từng người, khiến sự hoảng sợ càng rõ mồn một. Phi tần vừa gục ngã chính là Chiêu tần – người vốn ít được để mắt đến, nhưng thân phận lại đủ để gây chấn động.
Thái y nhanh chóng được gọi đến. Hắn run run bắt mạch, xem xét ly rượu, rồi quỳ xuống thưa:
“Bẩm Hoàng thượng… trong rượu có độc. Loại độc này vô cùng hiếm, chỉ cần một giọt cũng có thể lấy mạng người.”
Một tiếng rì rầm khẽ vang, ai nấy đều biến sắc. Thục phi nhíu mày, tỏ vẻ phẫn nộ:
“Giữa yến tiệc long trọng lại xảy ra chuyện tày đình thế này, chẳng lẽ hậu cung của bệ hạ đã trở thành nơi hạ nhân muốn làm gì thì làm sao?”
Lời nói ấy đầy vẻ châm chọc, như ngọn dao giấu trong vỏ nhắm thẳng về phía Dung phi. Ánh mắt mọi người theo bản năng đều hướng về phía Dung Hoa viện, bởi vụ án trước đó vẫn chưa sáng tỏ.
Dung phi nghe vậy chỉ khẽ cười, nâng chén rượu nhấp một ngụm, giọng bình thản:
“Người gieo rắc nỗi sợ hãi trong cung điện, kẻ đó mới là kẻ muốn lung lay lòng tin của bệ hạ. Nhưng ai được lợi nhiều nhất từ cái chết của một Chiêu tần vô danh, chắc hẳn mọi người đều tự biết.”
Câu nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa mũi dao sắc bén. Mấy phi tần nghe mà mặt biến sắc, ánh mắt len lén nhìn về phía Thục phi.
Hoàng thượng hạ tay, trầm giọng:
“Trẫm không muốn nghe các ngươi đấu khẩu. Nội thị giám! Niêm phong tất cả rượu, ai có mặt trong Ngọc Minh điện đều phải ghi danh. Kẻ nào toan tính, trẫm sẽ không dung thứ!”
Lệnh ban ra, thái giám lập tức hành động. Không khí trở nên căng thẳng đến mức thở cũng khó nhọc.
Trong lúc ấy, Lăng Vy ngồi thấp mình phía sau. Nàng không dám thở mạnh, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo gã thái giám khả nghi kia. Gã ta lặng lẽ lùi dần ra phía góc tối, tay còn nắm chặt một túi nhỏ giắt bên hông. Mồ hôi rịn ra trên trán Lăng Vy, nàng biết rõ: trong túi ấy hẳn là vật chứng.
Thanh Nhã đứng cạnh, khẽ chạm vào tay nàng, ra hiệu im lặng. Nhưng chính khoảnh khắc gã thái giám chuẩn bị biến mất, một cung nữ khác đột nhiên hét lên:
“Ngươi! Trên tay ngươi dính thứ gì vậy?”
Cả hội trường đồng loạt ngoái lại. Gã thái giám hoảng hốt, lập tức xoay người định chạy. Nhưng binh lính đã kịp thời ập đến, đè hắn xuống đất. Túi vải rơi ra, bên trong quả nhiên là lọ nhỏ đựng bột đỏ, tỏa mùi hăng hắc.
Cả điện nổ tung, tiếng xôn xao dậy lên. Hoàng thượng lạnh lùng bước xuống, giọng sắc như băng:
“Là ai sai ngươi làm?”
Tên thái giám run như cầy sấy, miệng lắp bắp:
“Nô… nô tài chỉ là nghe lệnh… không thể nói…”
Chưa kịp dứt lời, hắn bỗng toàn thân co giật, sùi bọt mép rồi ngã vật xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ. Một mùi tanh ngọt thoảng trong không khí – rõ ràng kẻ đứng sau đã hạ độc bịt miệng từ trước.
Sự việc diễn ra nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Một cánh tay ngầm nào đó đã dọn dẹp nhân chứng trong nháy mắt. Lăng Vy ôm chặt bàn tay, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nàng không ngờ mọi chuyện tàn nhẫn đến thế.
Hoàng thượng đập mạnh bàn, ánh mắt đỏ ngầu:
“Đáng khinh! Trẫm thề sẽ lôi bằng được kẻ chủ mưu ra ánh sáng!”
Tiệc yến lập tức bị hủy bỏ. Các phi tần được đưa về cung riêng, nhưng nỗi sợ vẫn bủa vây. Lăng Vy vừa rời điện đã bị Thanh Nhã kéo lại, giọng gấp gáp:
“Ngươi thấy rồi đó, ván cờ này không còn đường lùi. Nếu muốn sống, chỉ có thể bám chặt lấy Dung phi, chớ dại mà do dự.”
Đêm ấy, trong Dung Hoa viện, Dung phi ngồi trước bàn gương, ánh nến phản chiếu gương mặt thanh nhã mà lạnh lùng. Bà khẽ nói:
“Người chết rồi thì không thể khai ra. Nhưng bàn tay đứng sau càng lộ rõ sự tàn độc. Chiêu tần chỉ là con mồi thí mạng, mục tiêu thật sự hẳn là ta.”
Lăng Vy quỳ xuống, run giọng:
“Nương nương, vậy chúng ta phải làm sao?”
Dung phi quay sang, khóe môi nhếch nhẹ, ánh mắt lóe lên sự kiên định:
“Chúng ta sẽ để họ tự đưa mình ra ánh sáng. Ngươi chỉ cần nhớ, bất kỳ chi tiết nhỏ nào cũng phải ghi khắc trong lòng. Một ngày, ta sẽ cần ngươi mở miệng.”
Bầu trời đêm phủ xuống thành trầm mặc. Trong hậu cung xa hoa ấy, từng tia sáng le lói chính là những con dao giấu ngầm. Và từ nay, mỗi bước chân của Lăng Vy đều sẽ đặt trên lưỡi dao mỏng, chỉ sơ sẩy một chút, mạng sống liền tan biến.