MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa Nở Trong Lồng SonChương 11: Vết máu trong vườn ngự uyển

Hoa Nở Trong Lồng Son

Chương 11: Vết máu trong vườn ngự uyển

828 từ · ~5 phút đọc

Sau biến cố tại Ngọc Minh điện, cả hoàng cung phủ một tầng u ám. Khắp nơi đều có bóng lính canh dày đặc, mỗi bước đi của phi tần, thái giám hay cung nữ đều bị soi xét kỹ lưỡng. Tin đồn lan nhanh như lửa gặp gió: kẻ nào dám giết người ngay trong yến tiệc, tất nhiên thân phận chẳng hề nhỏ.

Lăng Vy mấy ngày liền không dám ra khỏi Dung Hoa viện. Mỗi khi nhớ lại cảnh tên thái giám chết ngay trước mắt, nàng vẫn rùng mình, bàn tay còn cảm giác lạnh buốt như vừa chạm vào tử khí.

Một buổi sớm, khi gió mang theo mùi hương hoa sen từ hồ phía đông, Dung phi bất ngờ gọi Lăng Vy đến thư phòng. Nét mặt bà trầm tĩnh nhưng giọng nói ẩn giấu sự nghiêm khắc:
“Vy, hôm nay ngươi theo ta đến ngự uyển. Trẫm sẽ cùng vài đại thần tra xét nơi cung nữ phát hiện ra tên thái giám kia từng qua lại. Cơ hội này, ngươi phải mở mắt quan sát, tai phải lắng nghe, đừng bỏ sót một chi tiết nào.”

Lăng Vy vội vàng vâng lệnh. Tâm trí nàng căng như dây đàn, vừa lo sợ, vừa phấn khích, bởi đây có lẽ là lần đầu nàng trực tiếp bước vào ván cờ ngầm này.

Ngự uyển vốn yên bình với những tán cây xanh mướt, nay trở nên lặng lẽ đến rợn người. Binh lính đứng dàn hàng, những ánh mắt sắc bén đảo qua từng ngóc ngách. Hoàng thượng đích thân đến, ngồi trên long ỷ dựng tạm dưới bóng cây ngọc lan.

Khi đoàn người đi sâu hơn, một cung nữ bỗng la thất thanh:
“Máu! Ở đây có máu!”

Mọi người lập tức ùa tới. Dưới gốc cây cổ thụ, nền đất hiện rõ vệt máu loang dài, đã khô sẫm nhưng vẫn còn dấu vết bị kéo lê. Cả đoàn sững sờ, tiếng xì xào dấy lên.

Thái y bước tới xem xét, mặt nghiêm trọng:
“Vết máu này không quá ba ngày, chắc chắn của con người.”

Hoàng thượng siết chặt tay vịn, giọng gầm gừ:
“Truy theo dấu!”

Đội thị vệ nhanh chóng dò tìm. Vết máu kéo dài tới bờ tường đá, nơi có một khe hẹp dẫn ra phía kho thảo dược. Ở đó, họ phát hiện một mảnh áo rách, thấm máu. Vải thêu hoa mai, đường kim tinh tế – rõ ràng không phải của hạ nhân.

Dung phi khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe sáng khi nhận ra hoa văn quen thuộc. Bà im lặng, chỉ cúi xuống nhìn mảnh vải, môi mím chặt. Lăng Vy đứng phía sau, thoáng thấy đôi bàn tay bà siết chặt đến run rẩy.

Hoàng thượng nhìn mảnh vải, ánh mắt sắc lạnh quét qua hàng phi tần đang quỳ phía xa.
“Đây là y phục của ai?”

Không ai dám mở miệng. Sự im lặng kéo dài như một bản án vô hình.

Cuối cùng, một cung nữ nhỏ giọng run rẩy:
“Bẩm… hình như là của Lệ tần. Nương nương ấy có một bộ áo khoác thêu hoa mai vàng, ngày thường hay mặc khi ra ngự uyển thưởng hoa…”

Lời nói ấy khiến cả không gian rúng động. Ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía Lệ tần. Sắc mặt nàng tái mét, vội quỳ xuống dập đầu:
“Hoàng thượng, thần thiếp oan uổng! Bộ áo đó thần thiếp quả thật từng có, nhưng đã mất từ nửa tháng trước. Không rõ kẻ nào đánh cắp!”

Dung phi khẽ liếc nhìn nàng, nụ cười như có như không. Hoàng thượng trầm ngâm, không nói gì thêm, chỉ ra lệnh:
“Giam Lệ tần vào Tịnh An cung, chờ tra xét rõ ràng. Trẫm tuyệt không dung thứ kẻ nào dám làm loạn hậu cung.”

Lệ tần bị lôi đi, tiếng khóc cầu xin vang vọng cả ngự uyển. Nhưng không ai dám can thiệp.

Khi đoàn người rời đi, Lăng Vy vẫn ngoái nhìn vết máu sẫm màu trên đất, lòng thầm rùng mình. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang dần xiết chặt lấy cổ nàng.

Đêm đó, trong Dung Hoa viện, Dung phi ngồi lặng trước lò hương, ánh mắt sâu thẳm. Bà khẽ thì thầm:
“Máu trong ngự uyển không phải của Lệ tần, càng không phải ngẫu nhiên bị phát hiện. Ai đó muốn dồn nàng ta vào chỗ chết… và kẻ đó không ai khác ngoài người đang nắm quyền trong tay.”

Lăng Vy chấn động, ngẩng đầu nhìn bà:
“Nương nương, ý người là… Thục phi?”

Dung phi khẽ cười, nụ cười chứa cả khinh miệt lẫn thách thức:
“Thục phi khôn ngoan, nhưng lại quá nôn nóng. Muốn loại trừ ta, lại đẩy Lệ tần ra làm lá chắn. Hậu cung này, càng ngày càng như ván cờ máu.”

Ánh nến chập chờn hắt bóng hai người trên vách tường, dài và méo mó, tựa như bóng ma quấn lấy. Lăng Vy siết chặt bàn tay, biết rằng bản thân đã không còn đường lui.