Tiếng đục gỗ đều đặn vang lên trong gian xưởng nhỏ ở phía sau nhà, xen lẫn với tiếng mưa phùn rả rích của mùa xuân miền Bắc. Duy ngồi đó, lưng tựa vào chiếc ghế đẩu cũ, đôi bàn tay thô ráp, lấm lem bụi cưa đang tỉ mỉ gọt giũa một thanh gỗ sồi. Anh không ngước lên, nhưng đôi tai anh nhạy bén nhận ra nhịp chân nhẹ nhàng đang tiến lại gần.
Mùi hương hoa nhài thanh khiết bắt đầu len lỏi qua mùi gỗ nồng đậm.
“Anh Duy, cà phê này.”
Linh đứng tựa vào khung cửa gỗ đã bạc màu sơn. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, mái tóc dài hơi ướt nước mưa bám vào gò má trắng ngần. Duy dừng tay, ngẩng đầu lên. Ánh đèn vàng hiu hắt trong xưởng soi rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh và cả ánh nhìn sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ đại ngàn.
“Sao không chờ anh vào nhà rồi mới đưa? Mưa thế này lại cảm lạnh.”
Giọng Duy trầm khàn, mang theo chút trách móc nhưng lại đầy sự quan tâm bao bọc. Anh đứng dậy, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại khi anh bước tới nhận lấy chiếc cốc sứ nóng hổi. Ngón tay anh tình cờ lướt qua mu bàn tay cô. Một cái chạm nhẹ, nhưng Linh cảm tưởng như có một luồng điện xẹt qua, khiến cô hơi rụt tay lại.
Duy nhận ra sự lúng túng đó, anh khựng lại một nhịp, ánh mắt dời đi chỗ khác. Mười hai năm qua, kể từ ngày bố anh dắt cô gái nhỏ mồ côi là cô về nhà, anh đã luôn tự nhủ mình là một người anh trai. Anh bảo vệ cô khỏi những lời xì xào của hàng xóm, chăm sóc cô khi cô sốt cao, và chứng kiến cô trưởng thành thành một thiếu nữ rạng rỡ. Nhưng càng lớn, ranh giới ấy càng trở nên mỏng manh như một tờ giấy thấm nước.
“Bố gọi anh vào ăn cơm.” Linh nói nhỏ, mắt nhìn xuống mũi chân mình, che giấu sự bối rối.
“Anh biết rồi. Em vào trước đi.”
Duy nhìn bóng lưng Linh mờ dần trong làn mưa mỏng. Anh siết chặt chiếc cốc trong tay, cảm nhận hơi nóng từ nó lan tỏa, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo của sự kìm nén trong lòng. Anh biết rõ, mình không nên nhìn cô theo cách đó. Anh biết rõ, mỗi khi anh nhìn vào đôi môi hồng nhạt hay dáng người thanh mảnh của cô, anh đang phạm vào một tội lỗi không tên.
Trong gian xưởng tối, tiếng mưa bắt đầu nặng hạt hơn, gõ vào mái tôn những nhịp điệu dồn dập như tiếng lòng đang dậy sóng của anh. Một bản giao hưởng đầy những nốt lặng lẽ và đau đớn đã bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như thế.