MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHòa Quyện Vào Nhau Với Em GáiChương 2

Hòa Quyện Vào Nhau Với Em Gái

Chương 2

782 từ · ~4 phút đọc

Bữa cơm tối diễn ra trong bầu không khí ấm cúng của ánh đèn vàng, nhưng đối với Duy và Linh, mỗi tiếng bát đũa chạm nhau đều mang theo một sự gượng gạo khó tả. Ông Nam – bố của Duy – vừa gắp miếng cá kho vào bát Linh, vừa cười đôn hậu.

“Linh này, tháng sau tốt nghiệp rồi, con định xin việc ở thành phố hay về đây với bố và anh?”

Linh hơi khựng lại, đôi đũa trong tay run nhẹ. Cô liếc nhìn Duy, nhưng anh vẫn đang cúi đầu, chậm rãi nhai cơm như thể không hề nghe thấy câu chuyện.

“Con... con vẫn đang cân nhắc ạ. Có lẽ con sẽ làm biên tập viên tự do để có thời gian ở nhà chăm sóc bố.”

“Ở nhà thì tốt, nhưng con trẻ phải bay xa.” Ông Nam quay sang Duy, giọng trầm xuống. “Duy, anh cũng phải tư vấn cho em nó chứ. Cứ lầm lì mãi trong xưởng gỗ thì biết gì về xã hội ngoài kia mà giúp em.”

Duy đặt bát cơm xuống, ngẩng lên. Ánh mắt anh vô tình chạm phải đôi mắt đang mong chờ của Linh. Trong giây phút đó, anh thấy được sự yếu đuối và cả một chút khát khao ẩn hiện sau hàng mi cong của cô. Anh hiểu cô đang sợ điều gì. Cô sợ sự rời đi, sợ phải đối mặt với thế giới rộng lớn mà không có hơi ấm của "người thân" cạnh bên. Hoặc có lẽ, cô cũng đang chạy trốn khỏi chính ngôi nhà này.

“Linh đủ lớn để quyết định rồi bố. Cô ấy không cần ai phải dắt tay mãi.”

Câu trả lời của Duy có phần lạnh lùng, khiến Linh chạnh lòng. Cô cảm nhận được sự xa cách mà anh đang cố tình xây dựng. Kể từ khi cô bước sang tuổi hai mươi hai, Duy không còn xoa đầu cô, cũng không còn những cái ôm động viên mỗi khi cô gặp chuyện buồn. Thay vào đó là một sự tôn trọng đầy khoảng cách, như thể họ là hai người lạ sống chung dưới một mái nhà.

Cơn mưa ngoài kia bắt đầu nặng hạt hơn, gió lùa qua khe cửa sổ làm ngọn đèn phía trên bàn ăn khẽ chao đảo. Sau bữa cơm, Linh phụ trách rửa bát. Trong gian bếp nhỏ hẹp, cô nghe thấy tiếng bước chân của Duy phía sau. Anh đi tới để cất chiếc cốc cà phê lúc chiều vào bồn rửa.

Không gian vốn dĩ đã nhỏ, giờ đây lại càng thêm chật chội khi bóng hình cao lớn của anh phủ lấy cô từ phía sau. Linh đứng im, hơi thở có chút dồn dập. Cô ngửi thấy mùi gỗ sồi quyện với mùi mưa ẩm ướt trên vai áo anh. Một cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng khi cánh tay Duy đưa sát qua vai cô để đặt chiếc cốc vào bồn.

Anh không lùi lại ngay. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, dường như thời gian đã ngừng trôi. Duy nhìn vào đôi vai gầy đang khẽ rung lên của Linh qua tấm gương phản chiếu trên cửa sổ bếp. Anh thấy được sự mâu thuẫn trong chính mình: bàn tay anh muốn chạm vào bờ vai ấy, muốn kéo cô vào lòng để xoa dịu nỗi cô đơn, nhưng lý trí lại gào thét về danh nghĩa "anh trai" mà anh đang mang.

“Linh...” Anh gọi khẽ, giọng thấp đến mức chỉ đủ cho hai người nghe.

“Dạ?” Cô quay phắt lại, hơi thở của họ gần đến mức chạm vào nhau.

Đôi môi Linh hơi hé mở, đôi mắt long lanh nước như một chú hươu nhỏ lạc lối. Ánh nhìn của Duy tối sầm lại, rơi xuống đôi môi ấy. Sự kìm nén trong anh như một sợi dây đàn đã căng đến cực hạn, chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa thôi là sẽ đứt tung.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng tivi ở phòng khách vang lên bản tin thời tiết báo về một trận bão lớn sắp đổ bộ. Duy giật mình, lùi lại một bước, ánh mắt trở lại vẻ lạnh lùng vốn có.

“Nước bắn hết lên áo rồi kìa. Rửa xong thì lên phòng nghỉ sớm đi.”

Anh quay lưng bước đi, để lại Linh đứng đó với đôi bàn tay vẫn còn vương bọt xà phòng và một trái tim đang đập những nhịp loạn xạ đầy đau đớn. Cô biết, "người anh trai" này đang xây một bức tường thật cao, nhưng cô cũng thấy rõ, bức tường ấy đang nứt vỡ dưới sức ép của một bản giao hưởng mang tên khao khát.