MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHòa Quyện Vào Nhau Với Em GáiChương 3

Hòa Quyện Vào Nhau Với Em Gái

Chương 3

714 từ · ~4 phút đọc

Trận bão đổ bộ vào thị trấn lúc nửa đêm với một sức mạnh cuồng nộ. Tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ như tiếng hú của một loài dã thú, và mưa thì như trút nước xuống mái tôn, tạo nên những âm thanh hỗn loạn đến nhức óc.

Trong căn phòng ngủ ở tầng hai, Linh trùm chăn kín mít, nhưng cơ thể cô vẫn không ngừng run lên theo mỗi đợt chớp sáng rạch ngang bầu trời. Cô sợ sấm sét — nỗi sợ nguyên thủy từ ngày cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn vào đúng một đêm mưa tầm tã như thế này. Đã nhiều năm trôi qua, dù đã là một thiếu nữ trưởng thành, nhưng cảm giác cô độc và sợ hãi trước thiên nhiên vẫn luôn là bóng ma ám ảnh cô.

Đoàng!

một tiếng nổ long trời lở đất vang lên ngay phía trên mái nhà. Luồng điện trong phòng chập chờn rồi phụt tắt hẳn. Không gian chìm vào bóng tối đặc quánh. Linh hốt hoảng bật dậy, hơi thở dồn dập, đôi chân trần vô thức chạy ra khỏi phòng, hướng về phía cuối hành lang — nơi có căn phòng luôn tỏa ra mùi gỗ sồi trầm mặc.

Cô không kịp gõ cửa, chỉ đẩy nhẹ, cánh cửa không khóa.

"Anh Duy..." Tiếng gọi của cô run rẩy, lạc đi giữa tiếng mưa.

Duy đang đứng bên cửa sổ, có lẽ anh cũng không ngủ được vì tiếng bão. Trong bóng tối, dáng người cao lớn của anh chỉ là một khối màu sẫm vững chãi. Nghe thấy tiếng gọi, anh quay lại ngay lập tức. Một tia chớp loé lên, soi rõ gương mặt hoảng loạn của Linh và đôi vai nhỏ bé đang co rụt lại vì cái lạnh của trận bão tràn qua khe cửa.

"Linh? Sao thế này?"

Anh bước nhanh về phía cô. Chưa kịp để Duy nói hết câu, Linh đã lao vào lòng anh. Cô siết chặt lấy thắt lưng anh, mặt áp sát vào lồng ngực rộng lớn, tìm kiếm một chỗ dựa duy nhất. Duy khựng lại, đôi bàn tay anh lơ lửng trên không trung, đấu tranh dữ dội giữa việc đẩy cô ra hay ôm lấy cô.

Nhưng rồi, một tiếng sấm khác lại gầm thét. Linh giật thót, rúc sâu hơn vào lòng anh, những giọt nước mắt sợ hãi bắt đầu thấm ướt lớp áo mỏng của Duy. Sự phòng thủ cuối cùng trong anh sụp đổ. Duy thở dài một tiếng đầy cam chịu, vòng tay anh siết nhẹ, bao bọc lấy cô gái nhỏ trong vòng tay mình.

"Đừng sợ, có anh đây rồi." Giọng anh thấp và ấm, như một liều thuốc trấn an kỳ diệu.

Hơi ấm từ cơ thể Duy bắt đầu lan tỏa, xua tan cái lạnh buốt giá. Trong không gian tối mịt, các giác quan khác của Linh trở nên nhạy cảm lạ thường. Cô cảm nhận được nhịp tim đập mạnh và đều đặn của anh dưới lớp áo, cảm nhận được sự cứng cáp của những khối cơ ngực. Mùi hương gỗ đàn hương từ người Duy không còn chỉ là sự an toàn của một người anh, mà nó bắt đầu mang theo một sự khiêu khích bản năng.

Bàn tay Duy, vốn định chỉ vỗ về lưng cô, lại vô tình chạm vào làn da gáy mềm mại. Sự tiếp xúc ấy khiến cả hai cùng cứng đờ. Trong bóng tối, sự kìm nén bắt đầu rạn nứt. Duy cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp của cơ thể Linh đang dán chặt lấy mình. Một luồng điện chạy dọc sống lưng anh, mạnh mẽ hơn cả tia chớp ngoài kia.

Anh cúi xuống, định đẩy cô ra để giữ khoảng cách, nhưng đúng lúc ấy Linh ngẩng đầu lên. Ánh chớp từ cửa sổ hắt vào, khiến đôi mắt ngậm nước của cô trở nên long lanh, đầy vẻ yếu đuối và mời gọi.

Hơi thở của họ quyện vào nhau, nóng rực giữa không khí ẩm lạnh của đêm bão. Duy thấy mình đang đứng trên bờ vực của một tội lỗi ngọt ngào. Chỉ cần cúi xuống thêm vài centimet nữa thôi, danh phận "anh trai" sẽ vĩnh viễn không còn nguyên vẹn.