MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHòa Quyện Vào Nhau Với Em GáiChương 4

Hòa Quyện Vào Nhau Với Em Gái

Chương 4

717 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng ban mai le lói qua những kẽ lá ướt sũng, rọi vào căn phòng gỗ một màu vàng nhạt mờ ảo. Cơn bão đã đi qua, nhưng đống đổ nát mà nó để lại trong lòng Duy và Linh thì vẫn còn đó, ngổn ngang và đầy xáo trộn.

Linh tỉnh dậy trên chiếc ghế bành rộng trong phòng Duy, tấm chăn mỏng được đắp cẩn thận tới tận cổ. Cô dụi mắt, ký ức về đêm qua ùa về khiến gương mặt cô lập tức đỏ bừng. Cô đã lao vào lòng anh, đã khóc lóc và tham lam hít hà mùi hương trên cơ thể anh. Điều đáng sợ nhất không phải là sự yếu lòng của cô, mà là cách Duy đã ôm cô — không phải cái ôm vỗ về của một người anh trai, mà là một sự che chở mang đầy tính bản năng của một người đàn ông.

Cô bước xuống nhà, thấy Duy đang đứng ở sân sau, dọn dẹp những cành cây gãy đổ. Anh mặc một chiếc áo may ô trắng, bộc lộ những thớ cơ cánh tay săn chắc, bóng bẩy dưới ánh nắng sớm. Mỗi chuyển động của anh đều mang theo vẻ thô ráp, mạnh mẽ khiến Linh không thể rời mắt.

Duy nhận ra cô, anh dừng tay, nhưng không nhìn thẳng. "Dậy rồi à? Bố đi mua đồ ăn sáng rồi, em vào rửa mặt đi."

Giọng anh khô khốc, như đang cố gắng thiết lập lại bức tường ngăn cách mà đêm qua đã bị sấm sét đánh sập. Sự xa cách đột ngột này khiến Linh cảm thấy hụt hẫng. Cô tiến lại gần, giọng lí nhí:

"Đêm qua... em xin lỗi. Tại em sợ quá nên mới chạy sang phòng anh."

Duy vẫn không ngẩng đầu, anh cúi xuống nhặt một khúc gỗ lớn, gân xanh trên cánh tay nổi rõ. "Không có gì. Anh em trong nhà, giúp nhau lúc hoạn nạn là bình thường."

Anh em. Hai chữ đó thốt ra từ miệng Duy nhẹ bẫng nhưng lại nặng tựa ngàn cân, đè nghiến lên trái tim Linh. Cô đứng sững lại, bàn tay nắm chặt gấu áo. Một sự bốc đồng trỗi dậy, cô bước thêm một bước, đứng ngay sát sau lưng anh, nơi hơi nóng tỏa ra từ cơ thể đang lao động của Duy vẫn còn nồng rực.

"Anh thực sự chỉ coi đó là 'bình thường' sao?" Linh hỏi, giọng cô run lên nhưng đầy kiên quyết.

Duy khựng lại. Khúc gỗ trong tay anh rơi bịch xuống đất. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh. Anh xoay người lại, ánh mắt ban nãy còn cố tỏ ra lạnh nhạt giờ đây tràn đầy sự xáo động. Khoảng cách giữa họ chưa đầy một gang tay. Linh có thể thấy rõ những giọt mồ hôi chảy dài từ thái dương anh xuống cổ, biến mất vào lớp áo may ô thấm đẫm.

"Em muốn nghe câu trả lời thế nào?" Duy gằn giọng, hơi thở của anh trở nên nặng nề. "Muốn anh nói rằng đó là sai trái, hay muốn anh thừa nhận rằng cả đêm qua anh đã không thể chợp mắt vì... mùi hương của em vẫn còn vương trên gối anh?"

Linh nín thở. Sự dằn vặt đạo đức hiện rõ trong đôi mắt đỏ ngầu của Duy. Anh đang đứng giữa ranh giới của một người anh trai mẫu mực và một gã đàn ông đang khao khát chiếm hữu. Bản năng trong Duy đang gào thét, muốn anh đưa bàn tay thô ráp kia lên chạm vào khuôn mặt đang ngây dại của cô, muốn anh đập tan cái danh xưng "anh em" nực cười này.

Đúng lúc đó, tiếng cổng sắt mở vang lên khô khốc. Ông Nam đã về.

Duy lập tức lùi lại, quay đi, tiếp tục vùi đầu vào đống cành củi mục. "Vào nhà đi. Đừng để bố thấy em đứng đây với bộ dạng này."

Linh đứng chơ vơ giữa sân nắng, cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lấy cô. Sự im lặng của Duy không phải là sự từ chối, mà là một lời cảnh báo: Mối quan hệ này là một vùng đất cấm, và nếu họ bước thêm một bước nữa, sẽ không còn đường lui.