Sự căng thẳng giữa Duy và Linh chưa kịp dịu đi thì một nhân tố mới xuất hiện, khuấy động bầu không khí vốn đã đầy rẫy những gợn sóng ngầm. Chiều hôm đó, một chiếc xe bán tải đậu trước cổng xưởng gỗ. Bước xuống xe là Thành, một người thợ mộc trẻ làm cùng xưởng với Duy, tính tình xởi lởi và có nụ cười rạng rỡ.
"Anh Duy! Bố tôi gửi cho anh ít rượu ngô mới nấu đây." Thành vừa bước vào sân đã oang oang, rồi bỗng khựng lại khi thấy Linh đang tưới mấy khóm hoa nhài bên hiên. "Ơ... đây là em gái anh đấy à? Xinh thế này mà anh cứ giấu như báu vật ấy!"
Duy đang vác một tấm gỗ lớn, nghe thấy vậy thì chân mày nhíu lại. Anh đặt tấm gỗ xuống sàn xưởng một tiếng ầm khô khốc, lau mồ hôi trên trán rồi bước ra, chắn giữa Thành và Linh một cách đầy bản năng.
"Chào cậu. Có việc gì thì vào xưởng nói, em nó còn phải vào nhà làm bài." Giọng Duy trầm đục, mang theo một sự xua đuổi không hề giấu giếm.
Thành không để ý đến thái độ của Duy, cứ thế tiến tới gần Linh, đưa tay ra đầy nhiệt tình: "Chào Linh, anh là bạn của anh Duy. Anh nghe danh em đã lâu, hôm nay mới thấy anh Duy nói thật, em xinh hơn cả lời đồn."
Linh hơi bối rối, cô đưa bàn tay nhỏ nhắn lên bắt tay Thành theo phép lịch sự. "Chào anh ạ."
Nhìn thấy bàn tay thô lỗ của Thành chạm vào đôi tay mềm mại của Linh, Duy cảm thấy một luồng điện giận dữ chạy dọc sống lưng. Một cảm giác chiếm hữu thầm lặng trỗi dậy mãnh liệt, đốt cháy tâm trí anh. Anh bước tới, nắm lấy cổ tay Linh rồi kéo nhẹ cô về phía sau mình.
"Linh, vào nhà nấu cơm đi."
"Nhưng anh Duy, em đang..."
"Vào nhà ngay." Câu lệnh ngắn gọn nhưng chứa đựng một sự áp bách khiến Linh không dám cãi lại. Cô khẽ liếc nhìn anh, thấy gương mặt Duy đang tối sầm lại, đôi mắt hằn lên những tia nhìn sắc lẹm hướng về phía Thành.
Khi bóng Linh đã khuất sau cánh cửa, Thành mới huých vai Duy, cười trêu chọc: "Kìa anh, làm gì mà bảo vệ em gái kỹ thế? Tôi có phải hổ báo gì đâu. Hay là... anh sợ tôi cướp mất đóa hoa nhài này à?"
Duy siết chặt nắm đấm, cơ bắp trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn. Anh không trả lời, nhưng ánh mắt anh lại nói lên tất cả. Sự ghen tuông này không phải là sự bao bọc của một người anh trai, mà là nỗi sợ hãi của một gã đàn ông khi thấy thứ thuộc về mình bị kẻ khác dòm ngó.
Tối hôm đó, trong bữa cơm, Duy không nói một lời nào. Anh chỉ lẳng lặng gắp thức ăn cho Linh, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô, anh lại nhớ đến cái bắt tay của cô với Thành chiều nay. Sự kìm nén bấy lâu vỡ vụn thêm một chút nữa. Khi ông Nam đã đi ngủ sớm, Duy thấy Linh đang đứng ngoài hiên nhìn mưa.
Anh tiến lại gần, bóng đen của anh bao trùm lấy cô. Linh định quay lại thì Duy đã áp sát, đôi bàn tay anh chống vào cột hiên, giam cô vào giữa lồng ngực mình.
"Sau này, đừng có cười với hạng người như hắn." Duy thì thầm sát tai cô, hơi thở mang theo mùi thuốc lá và sự hung hãn ngầm.
"Anh Duy... anh sao thế?" Linh run rẩy, tim cô đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
"Anh không thích."
Anh cúi thấp xuống hơn, mũi chạm vào mũi cô. Sự càn quấy của con tim khiến Duy quên mất thực tại. Trong khoảnh khắc ấy, anh chỉ muốn đánh dấu lên đôi môi đang run rẩy kia, để cả thế giới biết rằng cô là của riêng anh, bất chấp mọi luân thường đạo lý.