Duy lùi lại ngay khi nhận ra mình vừa suýt mất kiểm soát. Anh quay lưng bước nhanh vào xưởng gỗ, để lại Linh đứng chơ vơ ngoài hiên với hơi nóng của anh vẫn còn vương trên chóp mũi. Suốt đêm đó, tiếng máy bào gỗ trong xưởng rít lên từng hồi gắt gỏng. Duy đang dùng công việc để hành hạ thể xác, hy vọng cái mệt mỏi sẽ dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt tâm trí mình.
Sáng hôm sau, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy ngôi nhà. Duy không còn né tránh Linh bằng cách phớt lờ, mà anh bắt đầu giám sát cô một cách cực đoan hơn.
Khi Linh chuẩn bị dắt xe ra cổng để lên trường nộp tiểu luận, Duy từ trong xưởng bước ra, chặn ngang lối đi. Trên người anh vẫn là chiếc áo lấm lem bụi gỗ, mồ hôi làm bết những sợi tóc trước trán, trông anh hoang dã và đầy áp lực.
“Đi đâu?” Anh hỏi, giọng cộc lốc.
“Em lên trường gặp giảng viên một chút, rồi có hẹn với mấy bạn cùng lớp đi hiệu sách ạ.” Linh nhỏ giọng giải thích, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào khuôn ngực phập phồng của anh.
“Không cần đi hiệu sách. Cần sách gì bảo anh, chiều anh đi làm về sẽ mua.” Duy giật lấy chiếc túi xách trên tay cô, đặt nó trở lại ghế đá. “Còn việc ở trường, để anh chở đi.”
Linh ngước lên, đôi mắt thoáng chút bất bình: “Anh Duy, anh vô lý quá! Em đã lớn rồi, em có bạn bè và cuộc sống riêng mà.”
“Bạn bè?” Duy cười nhạt, một nụ cười không chạm tới ánh mắt. “Là những đứa bạn luôn tìm cách gán ghép em với thằng Thành hay những gã trai khác? Linh, em quá ngây thơ để hiểu bọn đàn ông nhìn em bằng ánh mắt gì.”
“Vậy còn anh?” Linh bỗng chột dạ, câu hỏi thốt ra nhanh hơn cả suy nghĩ. “Anh nhìn em bằng ánh mắt gì mà lại cấm đoán em như vậy?”
Không gian như đông cứng lại. Duy tiến tới một bước, dồn Linh lùi sát vào bức tường gạch cũ kỹ. Một bàn tay anh chống lên tường, bàn tay còn lại nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với sự cuồng nhiệt đang cuộn trào trong mắt mình.
“Em thực sự muốn biết sao?” Anh thì thầm, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm. “Anh nhìn em và chỉ muốn nhốt em vào cái xưởng gỗ này, để không một ai có thể thấy em cười, không một ai có thể chạm vào làn da này ngoài anh. Đó là ánh mắt của một người anh trai sao, Linh?”
Linh run rẩy, nhịp đập loạn xạ của trái tim như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Sự thú nhận gián tiếp của Duy khiến cô vừa sợ hãi, vừa có một sự thỏa mãn tội lỗi trỗi dậy. Cô thấy mình mềm yếu trước sự cường điệu của anh, trước cái mùi gỗ sồi quen thuộc đang bao vây lấy mọi giác quan.
Duy cúi xuống, môi anh chỉ còn cách môi cô vài milimet. Anh có thể cảm nhận được hơi thở đứt quãng của cô, sự run rẩy của đôi môi hồng nhạt. Nhưng rồi, lý trí cuối cùng lại níu anh lại. Anh nghiến răng, buông cô ra rồi quay lưng đi, để lại một câu nói lạnh lùng:
“Vào nhà thay đồ đi. Anh không cho phép em đi đâu với chiếc váy ngắn này cả.”
Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng đơn độc của Duy. Cô nhận ra rằng, sự kìm nén của anh đã không còn là một bức tường vững chãi nữa, mà nó đã trở thành một quả bom nổ chậm, chỉ chờ một mồi lửa nhỏ để kéo cả hai xuống vực thẳm của hương vị cấm đoán.