MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHòa Quyện Vào Nhau Với Em GáiChương 7

Hòa Quyện Vào Nhau Với Em Gái

Chương 7

634 từ · ~4 phút đọc

Sau những ngày không khí căng như dây đàn, Duy đột ngột nhận một đơn hàng phục chế bàn ghế cho một ngôi chùa cổ ở tận vùng biên giới. Anh đi ngay trong đêm, chỉ để lại cho ông Nam và Linh một mẩu giấy vỏn vẹn mấy chữ: "Con đi công tác một tuần."

Sự vắng mặt của Duy không mang lại sự bình yên như Linh tưởng. Ngược lại, nó khiến ngôi nhà trở nên rộng huếch hoác đến đáng sợ. Mùi gỗ sồi trong xưởng đã nhạt đi, chỉ còn lại mùi của bụi bặm và sự cô độc. Linh nhận ra rằng, dù sự kiểm soát của Duy có khiến cô ngạt thở, nhưng sự biến mất của anh lại khiến cô như người thiếu oxy.

Ngày thứ ba Duy đi xa, một trận mưa phùn rả rích kéo về. Linh ngồi trong phòng của Duy — điều mà trước đây cô chưa bao giờ dám làm khi có anh ở nhà. Cô ngồi lên chiếc ghế bành cũ, vùi mặt vào chiếc áo khoác anh vắt trên thành ghế. Mùi hương của anh vẫn còn đó, một chút hăng nồng của bụi gỗ, một chút ấm áp đặc trưng. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra vòng tay siết chặt của anh đêm bão, cảm giác tê dại khi hơi thở anh phả vào cổ mình.

"Mình điên mất rồi..." cô thì thầm, bàn tay siết chặt lớp vải thô ráp.

Trong khi đó, ở một nơi cách xa hàng trăm cây số, Duy đang ngồi bên đống lửa trại tạm bợ giữa rừng. Anh nhìn vào lòng bàn tay mình — đôi bàn tay đã suýt nữa không kìm lòng được mà chạm vào Linh. Sự xa cách này là cách anh tự trừng phạt mình, cũng là cách anh cố gắng bảo vệ cô khỏi chính con thú hoang đang thức tỉnh trong anh.

Thế nhưng, đêm tối và tiếng mưa rừng lại phản bội anh. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh Linh với đôi mắt ngậm nước, bờ vai gầy run rẩy lại hiện ra choán lấy tâm trí. Anh nhớ cảm giác khi cô tựa vào ngực mình, nhớ cái cách cô khẽ gọi tên anh giữa những tiếng sấm gầm. Sự kìm nén càng lớn, sự bùng nổ khi gặp lại sẽ càng khủng khiếp hơn.

Đến ngày thứ năm, Linh không thể chịu đựng được nữa. Cô lấy điện thoại, soạn rồi lại xóa, cuối cùng chỉ gửi đi một dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Anh bao giờ về? Bố bảo anh chú ý giữ sức khỏe."

Năm phút sau, điện thoại rung lên. Không phải tin nhắn, mà là một cuộc gọi. Linh run rẩy nhấn nút nghe, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở nặng nề và tiếng mưa rơi tầm tã.

"Linh..." Giọng Duy khàn đặc, dường như anh đã uống chút rượu để ngăn bản thân mình phát điên vì nhớ cô. "Đừng đợi anh. Ngủ sớm đi."

"Anh Duy, anh đang ở đâu? Giọng anh lạ quá..."

"Anh đang ở nơi mà không thể thấy em, không thể chạm vào em..." Duy ngắt lời, giọng anh thấp xuống, mang theo một nỗi đau đớn đến tận cùng. "Linh, em có biết là anh đang phải đấu tranh thế nào không? Đừng nhắn tin cho anh nữa, đừng khiến anh phải về ngay lúc này."

Cuộc gọi bị ngắt đột ngột. Linh áp điện thoại vào ngực, tim đập như muốn vỡ tung. Cô nhận ra rằng, khoảng cách địa lý không hề làm dịu đi ranh giới mong manh giữa họ, mà nó chỉ càng làm tăng thêm khao khát thầm kín đang âm ỉ cháy. Cả hai đều biết, khi Duy trở về, mọi thứ sẽ không bao giờ có thể quay lại như cũ.