MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHòa Quyện Vào Nhau Với Em GáiChương 8

Hòa Quyện Vào Nhau Với Em Gái

Chương 8

650 từ · ~4 phút đọc

Duy trở về vào một buổi chiều muộn, khi bầu trời đổ sập xuống một màu xám xịt của mây mù. Anh không báo trước, đôi ủng da lấm lem bùn đất bước qua hiên nhà, mang theo hơi lạnh của đại ngàn và một sự u uất đến đáng sợ.

Linh đang đứng trong bếp, tiếng dao thớt bỗng khựng lại khi nghe thấy tiếng cửa xưởng gỗ mở ra rồi đóng sầm lại. Cô bỏ dở việc đang làm, chạy vội ra phía sau. Qua khung cửa sổ nhỏ của xưởng, cô thấy bóng dáng cao lớn của anh đang đứng lặng giữa những khối gỗ dở dang. Duy không bật đèn, bóng tối bao trùm lấy bờ vai rộng đang khẽ phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.

"Anh Duy..." Linh đẩy cửa bước vào, giọng cô run lên vì cả mừng rỡ lẫn sợ hãi.

Duy không quay lại ngay. Anh đứng im, đôi bàn tay siết chặt lấy cạnh bàn gỗ đến mức các khớp xương trắng bệch. "Anh đã bảo em đừng đợi anh kia mà."

Giọng anh không còn là sự lạnh lùng giả tạo của những ngày trước, mà nó chứa đựng một sự gãy gọn, khô khốc của một người đã đi đến giới hạn cuối cùng. Linh không lùi bước, cô tiến lại gần hơn, mùi hương nhài thanh khiết của cô lập tức hòa quyện vào không khí đầy bụi bặm và mùi gỗ khô.

"Anh đi lâu quá, em và bố đều lo..."

Linh vừa chạm nhẹ vào cánh tay anh, Duy đã xoay người lại với một tốc độ kinh ngạc. Anh nắm lấy hai vai cô, ép mạnh cô vào kệ gỗ phía sau. Những lọ sơn, những chiếc đục gỗ trên kệ rung lên lạch cạch. Ánh mắt Duy đỏ ngầu, nhìn xoáy vào đôi mắt đang giãn ra vì kinh ngạc của Linh.

"Em có biết anh đã định không về không?" Anh gằn giọng, khuôn mặt áp sát đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi rượu ngô nồng nàn quyện cùng mùi phong trần. "Anh đã cố chạy trốn, nhưng đi đâu cũng thấy hình bóng em, đi đâu cũng nghe thấy tiếng em gọi anh đêm bão đó."

Linh cảm thấy hơi thở mình bị bóp nghẹt, không phải vì cái siết tay của anh, mà vì sự cuồng nhiệt đang tỏa ra từ người đàn ông trước mặt. Đôi bàn tay thô ráp của Duy bắt đầu di chuyển, từ vai trượt xuống cánh tay cô, rồi bất ngờ ôm trọn lấy eo cô, kéo xích lại gần.

Sự va chạm trực tiếp giữa hai cơ thể sau nhiều ngày xa cách như một mồi lửa ném vào kho xăng. Nhịp đập loạn xạ của hai trái tim giờ đây hòa làm một tiết tấu dồn dập. Duy cúi thấp đầu, mũi anh vùi vào hõm cổ của Linh, hít hà một cách tham lam như một kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước.

"Đừng đẩy anh ra, Linh... xin em..." lời thì thầm của anh vỡ vụn, mang theo cả sự van nài lẫn sự chiếm hữu cực đoan.

Linh không đẩy anh ra. Ngược lại, đôi bàn tay cô run rẩy đưa lên, luồn vào làn tóc hơi cứng vì gió bụi của anh. Một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể cô. Cô biết đây là sai lầm, biết đây là sự phản bội lại danh nghĩa "anh em" bấy lâu nay, nhưng sự càn quấy của con tim đã chiến thắng mọi lý trí.

Trong bóng tối của xưởng gỗ, giữa những tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách trên mái tôn, Duy không kìm nén thêm được nữa. Anh nâng cằm cô lên, đôi môi mang theo sự khao khát của những ngày xa cách hạ xuống, đánh dấu một sự bắt đầu không thể quay đầu lại của hương vị cấm đoán.