Nụ hôn ấy không giống như những gì Linh từng tưởng tượng trong những tiểu thuyết tình cảm lãng mạn. Nó mãnh liệt, thô ráp và mang theo vị đắng cay của sự kìm nén. Khi môi Duy rời khỏi môi cô, cả hai đều đứng bất động trong bóng tối, chỉ có tiếng hơi thở hổn hển va đập vào không gian chật hẹp của xưởng gỗ.
Duy nhìn Linh, đôi mắt anh dần lấy lại vẻ tỉnh táo, và cùng với đó là một nỗi hối hận tràn trề. Anh vừa làm gì thế này? Anh vừa phá nát sự thuần khiết của người em gái mà anh thề sẽ bảo vệ suốt đời.
"Linh... anh..."
Duy chưa kịp dứt lời thì từ phía nhà chính, tiếng bước chân lạch cạch của ông Nam vang lên, kèm theo tiếng gọi hào sảng: "Duy ơi! Con về rồi đấy à? Linh đâu, sao hai anh em không vào nhà?"
Cái tên của ông Nam vang lên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự cuồng nhiệt vừa nhen nhóm. Linh giật mình đẩy Duy ra, cô vội vàng vuốt lại mái tóc rối và tà áo nhăn nhúm. Duy cũng nhanh chóng xoay người, giả vờ cầm lấy một chiếc bào gỗ trên bàn, dù đôi bàn tay anh vẫn còn run rẩy không thôi.
"Dạ, con đây bố!" Duy đáp lại, giọng anh khàn đặc, cố giữ cho nó không bị lạc đi.
Linh cúi mặt, chạy vội ra khỏi xưởng trước khi ông Nam kịp bước đến. Cô lướt qua bố mình với một lời chào lý nhí rồi chạy thẳng lên lầu, khóa chặt cửa phòng lại. Ông Nam đứng ngẩn người nhìn theo bóng con gái nuôi, rồi quay sang nhìn con trai mình đang đứng bất động trong xưởng.
"Con bé sao thế? Hai anh em lại cãi nhau à?" Ông Nam bước vào, mùi rượu ngô và mùi mồ hôi trên người Duy khiến ông hơi nhíu mày. "Đi đường xa về mệt thì tắm rửa rồi nghỉ ngơi, đừng có trút giận lên em nó."
"Con biết rồi bố." Duy trả lời một cách máy móc.
Suốt bữa cơm tối hôm đó, một sự im lặng kỳ quái bao trùm. Linh không dám ngước mắt nhìn Duy, còn Duy thì chỉ nhìn chằm chằm vào bát cơm. Mỗi khi vô tình chạm phải ánh mắt của bố, Linh lại cảm thấy một nỗi tội lỗi cực đại dâng lên trong lòng. Cô cảm giác như mình là một kẻ phản bội, đang che giấu một bí mật có thể đánh sập cả gia đình này.
Duy ăn rất nhanh rồi đứng dậy trước. Trước khi đi, anh lướt qua sau lưng Linh. Trong một khoảnh khắc cực ngắn mà ông Nam không để ý, ngón tay anh khẽ chạm vào bờ vai cô — một cái chạm đầy ẩn ý, như muốn nhắc nhở rằng những gì xảy ra trong xưởng gỗ không phải là mơ.
Đêm đó, Linh nằm trằn trọc. Cô chạm tay lên đôi môi vẫn còn hơi sưng và nóng rực của mình. Cô biết mình đã bước qua ranh giới, và phía bên kia ranh giới ấy không phải là thiên đường, mà là một vực thẳm đầy rẫy những dằn vặt đạo đức. Ở căn phòng cuối hành lang, Duy cũng đang đứng bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào màn đêm. Anh biết, nụ hôn đó chỉ là khởi đầu cho một bản giao hưởng đầy bi kịch mà chính anh là người đã tấu lên nốt nhạc đầu tiên.