MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHòa Quyện Vào Nhau Với Em GáiChương 10

Hòa Quyện Vào Nhau Với Em Gái

Chương 10

710 từ · ~4 phút đọc

Sự việc trong xưởng gỗ giống như một vết nứt sâu hoắm trên mặt băng, dù mặt hồ có vẻ yên ả nhưng bên dưới là dòng nước xiết không ngừng cuộn trào. Duy trở nên lầm lì hơn, sự quan tâm của anh giờ đây mang một màu sắc bí bách và nghẹt thở.

Sáng thứ Hai, khi Linh chuẩn bị dắt xe đi học, cô bất ngờ thấy một chiếc xe máy phân khối lớn đậu trước cổng. Người ngồi trên xe là Quân, một cậu sinh viên cùng khoa báo chí, nổi tiếng hào hoa và đã theo đuổi Linh suốt cả học kỳ qua.

"Linh! Hôm nay xe mình bảo dưỡng, tiện đường qua đón cậu cùng đi nộp đề án." Quân tháo mũ bảo hiểm, nở nụ cười tự tin.

Linh chưa kịp phản ứng thì tiếng cửa xưởng gỗ bên cạnh mở ra. Duy bước ra, đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì thức đêm, bàn tay vẫn còn cầm chiếc đục gỗ sắc lẹm. Anh đứng tựa vào cột cổng, ánh nhìn lạnh lẽo quét qua Quân từ đầu đến chân như đang đánh giá một kẻ xâm nhập trái phép vào lãnh thổ của mình.

"Linh không đi xe người lạ." Giọng Duy vang lên, trầm thấp và đầy uy quyền.

Quân hơi bất ngờ, gượng cười: "Chào anh, tôi là bạn cùng lớp của Linh. Chúng tôi có việc gấp ở trường..."

"Tôi không cần biết cậu là ai." Duy tiến tới, dắt chiếc xe đạp của Linh dựng lại vào trong sân, rồi trực tiếp lấy chìa khóa xe bán tải của mình ra. "Linh, lên xe. Anh đưa đi."

Linh cảm thấy hơi nóng bốc lên mặt vì xấu hổ trước bạn bè, cô khẽ kéo tay áo Duy: "Anh Duy, anh đừng thế, Quân chỉ muốn giúp thôi mà."

Cái chạm tay của Linh không những không làm Duy bình tĩnh lại mà còn đổ thêm dầu vào lửa. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo một sự chiếm hữu cực đoan khiến cô rùng mình. Anh không nói gì, nhưng bàn tay anh siết chặt lấy cổ tay cô, kéo cô đi thẳng về phía chiếc xe bán tải đang nổ máy chờ sẵn.

Trên suốt quãng đường đến trường, không khí trong cabin xe đặc quánh. Duy lái xe bằng một tay, tay kia đặt hờ trên cần số, gân xanh nổi rõ.

"Anh không thích thằng đó." Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng khàn đặc. "Đừng để anh thấy nó quanh quẩn bên em một lần nào nữa."

"Anh vô lý quá! Đó là bạn học của em." Linh uất ức đáp lại. "Anh không thể cứ cấm đoán em tiếp xúc với tất cả đàn ông trên đời này được."

Duy đột ngột phanh gấp bên lề đường, nơi vắng người qua lại. Anh xoay người sang, dồn Linh vào góc ghế da. Ánh nắng ban mai hắt vào cabin, soi rõ vẻ hung hãn và cả sự đau đớn trong mắt anh.

"Anh có thể." Anh thì thầm, bàn tay to lớn vươn ra, luồn vào sau gáy cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. "Bởi vì chỉ cần nghĩ đến việc bàn tay khác chạm vào em, hay ánh mắt khác nhìn em theo cách anh nhìn, anh cảm tưởng như mình có thể phát điên lên được. Linh, em là của anh. Ngay từ cái đêm ở xưởng gỗ đó, em đã không còn là 'em gái' của ai nữa rồi."

Sự độc tôn trong lời nói của Duy khiến Linh tê liệt. Cô nhận ra mình không hề bài trừ sự kiểm soát này, trái lại, bên trong cô là một sự mềm yếu đang tự nguyện đầu hàng. Nhịp đập loạn xạ của trái tim cô một lần nữa phản bội lại lý trí. Duy cúi xuống, không phải một nụ hôn, mà là một cú cắn nhẹ vào vành tai cô, một sự đánh dấu quyền sở hữu đầy khao khát thầm kín.

Anh buông cô ra, tiếp tục lái xe như không có chuyện gì xảy ra, để lại Linh ngồi đó với hơi thở hổn hển và một nỗi sợ hãi ngọt ngào: Bí mật này, sớm muộn gì cũng sẽ thiêu cháy cả hai.