MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Đế, Ngươi Đã Mất TaChương 1: BIỆT VIỆN VÀ LINH HỒN TỈNH THỨC

Hoàng Đế, Ngươi Đã Mất Ta

Chương 1: BIỆT VIỆN VÀ LINH HỒN TỈNH THỨC

742 từ · ~4 phút đọc

Mùi ẩm mốc và máu tanh xộc vào buồng phổi, lạnh lẽo hơn cả cái chết. Tô Thanh Dao cảm thấy lồng ngực như bị nghiền nát, từng hơi thở đều mang theo vị đắng của tuyệt vọng. Đôi mắt nàng khép hờ nhìn trần nhà phủ đầy mạng nhện của Biệt viện Hóa Điền, nơi từng là nơi an táng những phi tần không còn giá trị. Nàng, Hoàng Hậu của một đế chế, cuối cùng đã kết thúc đời mình trong sự ghẻ lạnh và nhục nhã tột cùng.

Nhưng rồi, một cơn đau buốt khác kéo đến, mạnh mẽ và sắc lạnh hơn cả nỗi đau thể xác. Đó là sự va chạm của hai linh hồn. Lâm Nguyệt, một cố vấn kinh doanh kiêm bác sĩ tâm lý tài năng của thế kỷ hai mươi mốt, mở bừng mắt. Cô không khóc lóc, không la hét. Điều đầu tiên cô làm là sờ soạng cơ thể, kiểm tra các vết thương và cảm nhận nhịp đập yếu ớt của trái tim dưới lớp y phục cũ kỹ, bốc mùi. "Xuyên không," cô tự nhủ, giọng khô khốc đến không ngờ. Cô đã từng đọc về nó, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là nhân vật chính trong một trò đùa quái ác như thế này.

Thân xác này tên là Tô Thanh Dao, Phế Hậu 20 tuổi, bị thất sủng vì gia tộc không còn thế lực, bị phế truất và giam lỏng. Mọi sự kiện gần đây đều dẫn đến một kết luận: cô phải sống sót. Sống không phải để trả thù hay cầu xin tình yêu của kẻ đã phế bỏ cô, mà để giữ lại mạng sống quý giá mà cô vừa cướp được. Lâm Nguyệt chậm rãi chống tay ngồi dậy, đầu óc đau như búa bổ. Cô liếc nhìn xung quanh căn phòng tăm tối, mọi thứ đều mục nát và tồi tàn, nhưng trong mắt cô, đó chỉ là một bối cảnh cần được dọn dẹp.

Tiểu Nguyệt, thị nữ duy nhất còn sót lại, đang khóc nấc bên cạnh giường. Môi cô bé run rẩy, nước mắt hòa lẫn bụi bặm. "Nương nương, người tỉnh rồi! Người không sao chứ? Người đừng bỏ nô tỳ..." Lâm Nguyệt ngắt lời cô bé bằng một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát: "Nín ngay. Ta còn chưa chết. Khóc không giúp ta sống sót. Đứng dậy, đi tìm nước nóng và khăn sạch. Sau đó, đếm xem trong viện này còn thứ gì có thể dùng được. Phải chính xác." Tiểu Nguyệt ngẩng đầu, tròn mắt kinh ngạc. Ánh mắt Phế Hậu lúc này không còn sự yếu đuối, chỉ có sự sắc lạnh, tỉnh táo như một lưỡi dao vừa được mài dũa. Cô bé vội vã lau nước mắt, vâng lời chạy đi.

Hoàng đế Lãnh Diêm, lúc này đang đi tuần qua khu vực gần Biệt viện, đột nhiên dừng lại. Hắn đến, không phải vì lo lắng, mà vì tò mò xem Phế Hậu đang giãy giụa thế nào trong tuyệt vọng. Hắn bước vào, áo long bào đen thêu rồng vàng lấp lánh đối lập hoàn toàn với sự u ám của Tĩnh Trai. "Xem ra, Tô Thanh Dao, ngươi vẫn còn sức sống đấy à?" Giọng hắn lạnh băng, đầy vẻ khinh miệt. Hắn muốn thấy sự sợ hãi, sự van xin như mọi khi.

Nhưng Phế Hậu lại đang ngồi tĩnh tâm trên giường, tóc tai dù rối bời nhưng khuôn mặt lại hoàn toàn bình thản. Cô ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn, nhưng không phải là ánh nhìn của kẻ dưới trướng. Đó là sự thờ ơ, một loại coi thường cao cấp mà một kẻ quyền lực chưa từng phải đối mặt. Cô chỉ cúi đầu một cách hờ hững, không lời cầu xin, không một tiếng than trách. "Hoàng thượng bận rộn, còn đích thân đến thăm nơi thấp kém này. Thần thiếp đã bị phế, xin người cứ yên tâm." Lãnh Diêm cảm thấy một sự khó chịu vô cớ dâng lên. Sự bình tĩnh này là giả tạo hay là sự điên rồ cuối cùng? Hắn không thể tìm thấy bất kỳ điểm yếu nào để giày vò. Hắn phẩy tay áo, buông lời cấm cố nghiêm ngặt hơn rồi rời đi trong sự bực dọc mà hắn không thể gọi tên. Sự lạ lẫm vừa chớm nở trong tâm trí hắn.