MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Đế, Ngươi Đã Mất TaChương 2: SỰ PHẢN KHÁNG

Hoàng Đế, Ngươi Đã Mất Ta

Chương 2: SỰ PHẢN KHÁNG

672 từ · ~4 phút đọc

Trong suốt ba ngày sau đó, Lâm Nguyệt, với cái tên mới Tô Thanh Dao, không nói một lời nào về việc đòi lại danh phận hay than vãn về số phận. Cô biến Biệt viện Hóa Điền thành Tĩnh Trai – một phòng nghiên cứu và phục hồi sức khỏe. Cô dọn dẹp sạch sẽ, dùng kiến thức về thảo mộc hiện đại để tìm kiếm những loại cây có dược tính trong vườn hoang, trộn chúng thành thuốc bôi và thuốc uống. Cô biết cơ thể này cần được phục hồi trước khi tính đến bất kỳ kế hoạch nào khác. Tiểu Nguyệt, ban đầu còn nghi hoặc, giờ đây làm việc như một cái máy, kinh ngạc trước sự thay đổi kỳ diệu của chủ nhân. Nương nương không chỉ biết chữa bệnh mà còn biết sắp xếp đồ đạc theo một trật tự khoa học, khiến không gian nhỏ bé trở nên dễ chịu hơn.

Sự bình yên mới này nhanh chóng bị phá vỡ. Quý Phi Mộ Dung Kiều, người đang được sủng ái nhất, dẫn theo hai phi tần khác đến thăm. Mục đích rõ ràng là thị uy và chế nhạo. Mộ Dung Kiều mặc gấm vóc lụa là, nhìn Phế Hậu mặc y phục thô sơ với ánh mắt khinh miệt. "Ôi chao, Phế Hậu tỷ tỷ vẫn còn sống sao? Nơi này ẩm thấp như thế, tỷ tỷ không sợ nhiễm bệnh mà chết đi sao? Hoàng thượng còn ban rượu thịt cho tỷ, thật là khoan dung."

Thanh Dao không đáp trả bằng sự tức giận. Cô mời họ ngồi xuống chiếc bàn đá rêu phong, tự tay rót trà thảo dược mà cô vừa pha: "Quý Phi không cần lo lắng cho ta. Ta thích sự thanh tịnh ở đây. Ta đã bị phế, không còn là đối thủ của bất kỳ ai trong cung này. Nếu Quý Phi vẫn phải đích thân đến thăm nơi hoang phế này chỉ để khẳng định địa vị của mình, vậy ai mới là người thật sự thiếu an toàn và đang lo lắng về sự sủng ái của Hoàng thượng đây?" Thanh Dao thản nhiên nhấp trà, ánh mắt điềm tĩnh như thể cô đang phân tích một bệnh nhân tâm lý.

Những lời này như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tâm trí Mộ Dung Kiều. Cô ta nổi giận, khuôn mặt xinh đẹp méo mó vì bị nói trúng tim đen. Cô ta ra lệnh cho người hầu phá hoại mớ rau cỏ mà Thanh Dao vừa trồng. Thanh Dao vẫn bình tĩnh, không hề ngăn cản. Khi Mộ Dung Kiều chuẩn bị bỏ đi, cô ta nghe Thanh Dao nói: "Cây cỏ dễ trồng lại, nhưng phẩm giá của một người khó mà khôi phục một khi đã đánh mất. Hy vọng Quý Phi ngủ ngon tối nay, đừng để sự nghi ngờ gặm nhấm giấc mộng của mình." Mộ Dung Kiều bỏ đi trong sự bối rối và một cảm giác bị đánh giá nặng nề, hoàn toàn không đạt được mục đích chế nhạo ban đầu.

Mọi hành động và lời nói của Phế Hậu đều được ám vệ báo cáo chi tiết cho Lãnh Diêm. Hoàng đế nghe mô tả về Phế Hậu mới: điềm tĩnh, lạnh lùng, thông tuệ, không hề rơi một giọt nước mắt, thậm chí còn khiến Mộ Dung Kiều phải tức giận bỏ đi. Hắn cảm thấy bực bội. Sự phản kháng bằng lời nói và sự thờ ơ này hoàn toàn khác biệt so với sự yếu đuối thảm hại của người vợ cũ. Hắn cảm thấy sự kiểm soát của mình đang bị lung lay bởi một người phụ nữ bị phế. Lãnh Diêm ra lệnh ám vệ tăng cường giám sát Tĩnh Trai, nhưng cấm tuyệt đối can thiệp. Hắn muốn xem Phế Hậu có thể làm được gì trong sự cô độc này, và sự tò mò, một cảm xúc nguy hiểm, đã bắt đầu chiếm lĩnh tâm trí hắn.