Ngày Thanh Dao rời cung, toàn bộ Hậu cung và triều đình đều chấn động. Cô không rời đi trong bí mật, mà đi trong sự trang trọng của một Nữ quan được Hoàng đế sủng ái đặc biệt. Thanh Dao mặc y phục đơn giản nhưng tao nhã, khuôn mặt vẫn tái nhợt nhưng ánh mắt toát lên sự tự tin và lạnh lùng. Cô không thèm nhìn Lãnh Diêm khi cúi chào, chỉ thực hiện nghi thức một cách hoàn hảo.
Lãnh Diêm đứng trên thềm điện, nhìn theo chiếc xe ngựa chở Thanh Dao khuất dần sau cánh cổng. Hắn cảm thấy như một nửa linh hồn mình bị rút cạn. Hắn đã thỏa hiệp, đã từ bỏ quyền lực tuyệt đối chỉ để giữ một lời hứa hão huyền về sự quay lại. Cảm giác trống rỗng và hụt hẫng bủa vây hắn. Hắn bắt đầu trút giận lên triều thần và Hậu cung.
Mộ Dung Kiều, cảm thấy nguy cơ đã qua, đến cung Càn Khôn để an ủi Lãnh Diêm. "Hoàng thượng, Phế Hậu đã đi rồi. Người nên tĩnh tâm lại, chăm lo cho triều chính." Lãnh Diêm nhìn Mộ Dung Kiều, khuôn mặt đầy vẻ chán ghét. Hắn nhớ đến sự giả tạo của cô ta so với sự chân thật tàn nhẫn của Thanh Dao. Hắn buông ra lời nói lạnh lùng: "Ngươi và những kẻ trong Hậu cung này đều là kẻ giả dối. Các ngươi chỉ quan tâm đến danh lợi, không một ai dám nói cho Trẫm sự thật." Hắn ra lệnh cấm túc Mộ Dung Kiều, không vì tội lỗi gì, mà chỉ vì cô ta đã nhắc đến Thanh Dao và làm hắn thấy khó chịu.
Trong những ngày tiếp theo, Lãnh Diêm sống trong sự hỗn loạn. Hắn không ngủ được, đêm đêm thức dậy, đi lang thang đến Tĩnh Trai trống rỗng. Hắn tìm thấy cuốn nhật ký mà Thanh Dao đã viết. Hắn đọc đi đọc lại những phân tích sâu sắc về tâm lý cô độc của hắn, về sự khao khát quyền lực của hắn. Mỗi dòng chữ là một mũi kim đâm vào tâm can, nhưng hắn không thể ngừng đọc. Hắn nhận ra, hắn không chỉ yêu Thanh Dao, mà hắn cần sự đánh giá của cô để xác định giá trị của chính mình. Sự vắng mặt của cô khiến hắn không còn biết mình là ai, không còn biết mình đang đấu tranh vì điều gì.
Lãnh Diêm bắt đầu uống rượu, hắn trở nên thất thường, ra những quyết định khó hiểu. Hắn thậm chí còn quỳ xuống bên chiếc giường lạnh lẽo của Thanh Dao, nơi mà cô đã thều thào điều kiện của mình, cầu xin bức tượng vô hình của cô hãy quay về. Hoàng đế đã mất đi lý trí, trở thành một người đàn ông tuyệt vọng vì tình yêu đầy ám ảnh.