Tô Thanh Dao biết rằng sự ám ảnh của Lãnh Diêm đã vượt qua ranh giới an toàn. Nếu cô tiếp tục ở lại, cô sẽ trở thành tâm điểm của mọi âm mưu hậu cung và bị hắn xiềng xích trong sự khao khát ích kỷ. Đã đến lúc phải hành động. Cô cần một lý do hợp lý, không thể chối cãi, để rời khỏi Tử Cấm Thành. Cô quyết định sử dụng kiến thức y học của mình. Cô bắt đầu tạo ra một căn bệnh giả, một loại bệnh có thể mô phỏng các triệu chứng của suy nhược nghiêm trọng nhưng không gây nguy hiểm thực sự.
Cô bí mật điều chỉnh chế độ ăn uống và dùng một số loại thảo dược nhẹ để làm giảm huyết áp và tạo ra vẻ ngoài xanh xao, suy kiệt. Tiểu Nguyệt ban đầu sợ hãi, nhưng sau khi được Thanh Dao giải thích cặn kẽ về mục đích và sự an toàn của phương pháp, cô bé trở thành đồng minh đắc lực nhất. Trong vòng một tuần, Tô Thanh Dao gầy đi trông thấy, vẻ ngoài yếu ớt của cô giống hệt Phế Hậu cũ, nhưng đôi mắt cô vẫn giữ được sự sắc lạnh và quyết tâm. Mọi người trong Biệt viện đều lo lắng, tin rằng Phế Hậu sắp không qua khỏi.
Tin đồn về bệnh tình nguy kịch của Phế Hậu nhanh chóng lan đến tai Lãnh Diêm. Hắn đang bận rộn với triều chính nhưng vẫn cảm thấy bất an tột độ. Hắn nhớ lại những lời chế giễu của cô: "Người muốn giam giữ thể xác, nhưng không thể giam giữ trí tuệ của ta." Hắn sợ hãi, không phải sợ mất đi người vợ, mà sợ mất đi sự thật, sự tỉnh táo mà chỉ Thanh Dao mới mang lại được cho hắn. Hắn vội vàng đến Tĩnh Trai, mang theo các thái y giỏi nhất.
Các thái y khám xét, không tìm ra được bệnh lý cụ thể, nhưng mọi chỉ số đều cho thấy sự suy kiệt nghiêm trọng. Họ lo sợ rằng Phế Hậu đã bị giam giữ quá lâu trong môi trường ẩm thấp nên mắc bệnh nan y. Lãnh Diêm nhìn khuôn mặt tái nhợt của Thanh Dao, tim hắn thắt lại. Hắn quỳ xuống bên giường, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cô. "Tô Thanh Dao, ngươi đang làm gì vậy? Ngươi không được phép rời xa Trẫm!" Hắn thì thầm, giọng nói mang sự hoảng loạn hiếm thấy.
Thanh Dao mở mắt, thều thào: "Hoàng thượng... ta chỉ là một người phụ nữ bị phế, không còn sức sống... Ta không có ý định bỏ rơi người, nhưng thân thể này không còn chịu đựng được nữa... Ta cần rời khỏi nơi này, tìm phương thuốc ở ngoại thành... Nếu không, ta sẽ chết, và người sẽ không bao giờ tìm thấy ai dám nói sự thật với người nữa." Lời nói của cô, dù yếu ớt, lại mang sức nặng của sự uy hiếp. Hắn biết cô đang cố tình dùng chính cái chết để thương lượng. Lãnh Diêm đứng dậy, lòng đầy giận dữ và sợ hãi. Hắn ra lệnh cho các thái y phải tìm ra phương pháp chữa trị tốt nhất, và nếu cần, hắn sẽ cho cô xuất cung.