MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Tử Máu Lạnh Chỉ Dịu Dàng Trước Mỗi TaChương 1

Hoàng Tử Máu Lạnh Chỉ Dịu Dàng Trước Mỗi Ta

Chương 1

597 từ · ~3 phút đọc

Mưa tầm tã dội xuống kinh thành Trường An như muốn gột rửa đi mùi máu tanh nồng nặc đang bao trùm lấy phủ Tướng quân. Giữa sân đại sảnh, Thẩm Nhược Hi quỳ sụp trên nền đá lạnh lẽo, đôi bàn tay trắng ngần vốn chỉ quen cầm kỳ thi họa nay nhuộm đỏ một màu tươi thẫm. Trước mặt nàng, thi thể của phụ thân vẫn chưa kịp nhắm mắt, một nhát kiếm chí mạng xuyên tâm đã kết liễu cuộc đời vị công thần dành cả đời tận trung với đất nước. Nàng không gào khóc, bởi nỗi đau quá lớn đã khiến thanh quản nàng nghẹn đắng, chỉ có đôi mắt phượng vốn trong veo nay hằn lên những tia máu đỏ rực vì uất hận.

Tiếng ủng sắt nện xuống nền gạch đá hoa cương vang lên đều đặn, mỗi nhịp gõ như tiếng búa bổ vào lồng ngực đang rỉ máu của Nhược Hi. Một bóng đen cao lớn đổ dài lên người nàng, che khuất chút ánh sáng leo lét cuối cùng từ những ngọn nến sắp tàn trong gió lộng. Nàng chậm rãi ngước mắt, chạm phải đôi đồng tử đen sẫm, sâu thẳm không chút nhiệt độ của Nhị hoàng tử Tiêu Thừa Ngôn. Hắn đứng đó, chiến bào thêu rồng bốn vuốt vương đầy huyết sắc, thanh trường kiếm trong tay vẫn còn nhỏ xuống từng giọt đỏ thẫm lên mặt đất. Người đời gọi hắn là Tu La sống, kẻ mà sự nhân từ là một loại xa xỉ phẩm không bao giờ tồn tại.

Thẩm Nhược Hi khẽ nở nụ cười nhạt, đôi môi tái nhợt mấp máy những lời căm phẫn, hỏi hắn rằng tại sao không một kiếm kết liễu luôn mạng sống của nàng để nàng được đi cùng gia tộc. Nàng thà chết dưới lưỡi kiếm của kẻ từng cùng nàng ước hẹn dưới gốc đào năm ấy, còn hơn phải sống trong một thế gian không còn người thân, đối diện với kẻ đã đồ sát cả dòng họ mình. Tiêu Thừa Ngôn không đáp lời, hắn thu kiếm vào bao với một tiếng cạnh sắc lạnh, âm thanh ấy vang vọng giữa không gian tĩnh mịch khiến người ta sởn gai ốc. Hắn từ từ cúi xuống, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần vì chinh chiến đột ngột bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào sự tàn khốc trong đáy mắt hắn.

Hơi thở của hắn nóng hổi phả vào gương mặt lạnh giá của Nhược Hi, nhưng lời nói lại như băng ngàn năm đóng băng cả huyết quản nàng. Hắn bảo rằng cái chết là một sự giải thoát quá đỗi nhẹ nhàng, mà hắn thì chưa bao giờ có ý định để nàng được thanh thản. Hắn muốn nàng phải sống, sống để chứng kiến hắn giẫm đạp lên tất cả những gì nàng trân quý, sống để trả món nợ tình thâm mà nàng đã lỡ quên từ nhiều năm trước. Bất chấp sự vùng vẫy trong tuyệt vọng của nàng, Thừa Ngôn thản nhiên bế thốc nàng lên, sải bước đi xuyên qua màn mưa dày đặc. Hắn mang nàng đi, không phải như một tù nhân, mà như một chiến lợi phẩm đắt giá nhất mà hắn vừa đoạt được từ tay tử thần. Cả một Thẩm gia hào hùng nay chỉ còn lại đống tro tàn, và cuộc đời của Nhược Hi chính thức rơi vào hố sâu của sự chiếm hữu điên cuồng mang tên Tiêu Thừa Ngôn.