MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Tử Máu Lạnh Chỉ Dịu Dàng Trước Mỗi TaChương 10

Hoàng Tử Máu Lạnh Chỉ Dịu Dàng Trước Mỗi Ta

Chương 10

672 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm nồng cháy ấy, mật phủ lại trở về với vẻ tĩnh lặng đáng sợ của nó, nhưng sự bình yên này chỉ là lớp mặt nạ mỏng manh che đậy những cơn sóng dữ đang cuộn trào từ phía hoàng cung. Tiêu Thừa Ngôn rời phủ từ sáng sớm, lần này hắn không đi một mình mà mang theo toàn bộ tinh nhuệ của ám vệ, để lại một lực lượng bảo vệ tầng tầng lớp lớp quanh khuê phòng của Thẩm Nhược Hi. Nàng đứng bên cửa sổ, dõi theo bóng dáng cao lớn của hắn khuất dần sau màn sương mù dày đặc của kinh thành. Trong lòng nàng lúc này là một mớ hỗn độn không lời giải đáp, sự hận thù gia tộc vẫn còn đó, nhưng hình ảnh hắn chắn trước mũi tên tẩm độc đêm nọ lại như một cái dằm đâm sâu vào tim, khiến mỗi nhịp đập của nàng đều mang theo sự đau đớn và phân vân tột độ.

Tại điện Kim Loan, không khí căng thẳng đến mức đóng băng khi Hoàng đế ném bản sớ luận tội của các đại thần xuống ngay dưới chân Tiêu Thừa Ngôn. Những lời cáo buộc hắn bao che cho hậu duệ của tội thần, mưu đồ tạo phản vang lên khắp triều đình. Thừa Ngôn đứng đó, sống lưng thẳng tắp như một ngọn giáo, đôi mắt lãnh đạm không chút gợn sóng trước sự thịnh nộ của phụ hoàng. Hắn không phủ nhận, cũng chẳng biện minh, chỉ nhàn nhạt nói rằng Thẩm gia năm xưa bị oan, và hắn đang nắm giữ bằng chứng về kẻ đứng sau thao túng vụ án mưu phản đó. Lời tuyên bố của hắn như một quả bom nổ chậm khiến cả triều đình rúng động, đặc biệt là Đại hoàng tử, kẻ vốn đang đắc thắng bỗng chốc lộ ra vẻ bất an trong đáy mắt.

Trong khi Thừa Ngôn đang dùng mạng sống để đánh cược tại cung đình, thì ở mật phủ, một vị khách không mời mà tới đã xuất hiện. Đó là mẹ của Nhược Hi, hay nói đúng hơn là một người phụ nữ có diện mạo giống hệt mẫu thân đã khuất của nàng, đang đứng trước cổng mật phủ với tín vật của Thẩm gia. Nhược Hi khi nghe tin đã không thể giữ được bình tĩnh, nàng bất chấp lệnh cấm của Thừa Ngôn mà chạy ra cổng phủ. Nhưng ngay khi chạm mắt với người phụ nữ ấy, nàng nhận ra đây chỉ là một cái bẫy tinh vi. Kẻ đó không phải mẫu thân nàng, mà là một sát thủ của tổ chức bóng tối do Đại hoàng tử nuôi dưỡng. Cuộc đối đầu lại một lần nữa nổ ra, nhưng lần này mục tiêu của chúng không phải giết nàng, mà là bắt sống nàng để uy hiếp Tiêu Thừa Ngôn ngay trên đại điện.

May mắn thay, Thừa Ngôn đã lường trước được sự xảo quyệt của đối thủ. Những ám vệ ẩn mình ngay lập tức ra tay, và chính Nhược Hi cũng đã dùng chiếc đoản kiếm hắn trao để bảo vệ bản thân trong gang tấc. Nàng nhận ra rằng, trong cuộc chiến quyền lực này, nàng không thể mãi là một nhành cỏ yếu ớt chờ đợi sự che chở. Nàng phải mạnh mẽ lên, không phải vì bản thân, mà là để không trở thành gánh nặng khiến người đàn ông đang vì nàng mà chống lại cả thế giới kia phải ngã xuống. Cuối ngày, khi Thừa Ngôn trở về với vết máu khô trên áo bào, hắn thấy Nhược Hi đang đứng đợi mình dưới gốc cây đào già, trên tay vẫn cầm chặt thanh kiếm nhuốm máu. Hắn không nói gì, chỉ tiến lại gần ôm chặt lấy nàng, hơi thở hai người quyện vào nhau giữa bóng hoàng hôn đỏ rực như máu, một báo hiệu cho trận chiến cuối cùng sắp sửa bắt đầu.

Hết.