MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Tử Máu Lạnh Chỉ Dịu Dàng Trước Mỗi TaChương 12: (CÓ H)

Hoàng Tử Máu Lạnh Chỉ Dịu Dàng Trước Mỗi Ta

Chương 12: (CÓ H)

616 từ · ~4 phút đọc

Thực chất, Tiêu Thừa Ngôn đã quay trở lại mật phủ vào đêm muộn trước khi chính thức hành quân vào rạng sáng hôm sau. Hắn không thể chịu đựng được ý nghĩ phải xa nàng nhiều tháng trời mà không được ôm nàng vào lòng một lần cuối. Khi hắn bước vào phòng, Nhược Hi vẫn chưa ngủ, nàng đang quỳ trước bàn thờ tổ tiên cầu nguyện cho hắn. Thấy bóng dáng hắn xuất hiện, nàng kinh ngạc rồi ngay lập tức lao vào lòng hắn, ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn như sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ ảo ảnh. Thừa Ngôn không nói một lời, hắn nâng cằm nàng lên và chiếm lấy đôi môi nàng bằng một nụ hôn sâu, nồng cháy và đầy sự khao khát của một kẻ sắp ra chiến trường, không biết ngày mai sẽ ra sao.

Hắn bế nàng về phía giường, những động tác mạnh mẽ nhưng vẫn ẩn chứa sự nâng niu tuyệt đối. Trong ánh nến lung linh sắp cạn, y phục của hai người quyện vào nhau, rơi rụng trên sàn đá lạnh. Tiêu Thừa Ngôn nhìn ngắm cơ thể nàng dưới ánh đèn, đôi mắt hắn rực cháy một ngọn lửa dục vọng điên cuồng hòa lẫn với nỗi lo âu chia lìa. Bàn tay hắn chu du khắp những đường cong mềm mại, khơi gợi lên những cảm xúc mãnh liệt nhất trong lòng Nhược Hi. Nàng không còn phản kháng, nàng chủ động quấn lấy cổ hắn, đáp lại nụ hôn của hắn bằng tất cả sự chân thành và tình yêu đang rực cháy trong lồng ngực. Nàng muốn hắn nhớ kỹ cảm giác này, nhớ kỹ cơ thể này, để nó trở thành bùa hộ mệnh bảo vệ hắn giữa rừng gươm mũi giáo.

Sự giao hòa đêm nay mang theo vị mặn của nước mắt và vị nồng của hơi men tình ái. Hắn chiếm lấy nàng một cách mạnh mẽ, từng nhịp va chạm đều như muốn khắc sâu linh hồn mình vào cơ thể nàng. Nhược Hi nức nở, nàng gọi tên hắn trong hơi thở dồn dập, đôi bàn tay bám chặt vào bờ vai săn chắc, cảm nhận từng khối cơ bắp đang gồng lên của hắn. Cao trào ập đến như một cơn bão tố thiêu rụi mọi lý trí, chỉ còn lại sự thăng hoa tột đỉnh của hai linh hồn đang hòa làm một. Trong giây phút ấy, dường như cái chết, hận thù hay giang sơn đều không còn quan trọng bằng việc họ đang thuộc về nhau, một cách trọn vẹn và đau đớn nhất.

Khi trận mây mưa kết thúc, Thừa Ngôn vẫn ôm chặt lấy Nhược Hi, hơi thở hắn vẫn còn dồn dập bên tai nàng. Hắn thì thầm rằng nếu hắn không trở về, nàng hãy dùng số vàng bạc hắn giấu dưới mật thất để đi thật xa, sống một cuộc đời bình yên. Nhược Hi bịt miệng hắn lại, nàng bảo rằng nếu hắn không về, nàng cũng sẽ không sống một mình. Sự dịu dàng của hắn lúc này khiến nàng cảm thấy đau lòng hơn bao giờ hết. Hắn hôn lên những giọt nước mắt trên mặt nàng, rồi lẳng lặng mặc lại chiến giáp, quay lưng bước đi khi trời còn chưa kịp sáng. Nhược Hi đứng trên lầu cao, nhìn theo bóng ngựa đen biến mất trong làn sương mù, trong lòng nàng chỉ còn lại một lời cầu nguyện duy nhất: Xin trời cao hãy để người đàn ông máu lạnh ấy được trở về, chỉ để dịu dàng trước mình nàng thêm một lần nữa.

Hết.