Sau nhiều ngày đêm băng rừng vượt suối, Thẩm Nhược Hi cuối cùng cũng đến được doanh trại của Tiêu Thừa Ngôn ngay trước khi sứ giả của triều đình ập tới. Nhìn thấy người phụ nữ mình yêu xuất hiện giữa chốn quân doanh đầy nắng gió và máu lửa, Thừa Ngôn không dám tin vào mắt mình. Hắn lao tới, ôm chầm lấy cơ thể đang run lên vì lạnh của nàng, mặc cho những ánh mắt kinh ngạc của hàng ngàn binh sĩ xung quanh. Hắn vừa giận vì nàng liều lĩnh, vừa đau xót khi thấy gương mặt thanh tú của nàng đã gầy sọp đi vì sương gió. Hắn bế xốc nàng vào trong lều trại chính, dùng chính hơi ấm của mình để sưởi ấm cho nàng, trái tim hắn lúc này như muốn vỡ ra vì cảm động và xót xa.
Nhược Hi nhanh chóng trình bày tình hình ở kinh thành cho hắn biết. Thừa Ngôn nghe xong, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm, hắn nhận ra mình không thể tiếp tục lùi bước được nữa. Đêm đó, trong lều trại giữa đại ngàn biên giới, bên ngoài là tiếng gió tuyết gào thét và tiếng tuần tra của binh lính, bên trong lại là một không gian nóng bỏng và đầy nồng nàn. Sự xa cách và nỗi lo sợ mất nhau đã đẩy khao khát của cả hai lên đỉnh điểm. Thừa Ngôn không thể kìm lòng được nữa, hắn đẩy nàng xuống lớp thảm lông thú dày dặn, nụ hôn của hắn mang theo vị mặn của gió sương và vị ngọt của sự trùng phùng. Hắn chiếm lấy nàng một cách gấp gáp, như muốn bù đắp cho tất cả những ngày tháng nhung nhớ đến điên cuồng.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, cơ thể của Nhược Hi hiện lên như một tuyệt tác giữa sự thô mộc của chiến trận. Những vết trầy xước trên đôi chân nhỏ bé của nàng vì cưỡi ngựa đường dài khiến Thừa Ngôn đau lòng, hắn hôn lên từng vết thương ấy với một sự nâng niu tột cùng. Khi sự giao hòa diễn ra, cả hai như hòa làm một giữa đất trời biên viễn. Nhược Hi quấn lấy hắn, cảm nhận sự mạnh mẽ và vững chãi của người đàn ông đã vì mình mà gánh vác cả giang sơn. Tiếng rên rỉ của nàng bị át đi bởi tiếng gió gào, nhưng lại vang vọng mãnh liệt trong tâm hồn của Thừa Ngôn. Hắn thề rằng, sau trận chiến này, hắn sẽ không bao giờ để nàng phải chịu cực khổ thêm một giây phút nào nữa, dù cái giá phải trả có là máu nhuộm cả ngai vàng.
Trong cơn thăng hoa của dục vọng và tình yêu, họ dường như quên mất rằng ngày mai sẽ là một trận tử chiến. Mỗi nhịp chạm, mỗi hơi thở dồn dập đều là lời thề nguyền gắn kết giữa hai linh hồn đã chịu quá nhiều tổn thương. Thừa Ngôn vùi đầu vào hõm cổ nàng, thì thầm những lời chiếm hữu cực đoan nhưng đầy chân thành, rằng nàng là mạng sống, là tín ngưỡng duy nhất của hắn. Nhược Hi ôm chặt lấy bờ vai rắn chắc của hắn, nước mắt trào ra vì hạnh phúc và nỗi sợ hãi mơ hồ. Đêm ấy, giữa chiến trường lạnh lẽo nhất, lại có một ngọn lửa tình rực cháy, sưởi ấm cho hai trái tim đang khao khát sự bình yên giữa một thế gian đầy rẫy hận thù và quyền mưu.
Hết.