Sáng sớm hôm sau, khi ánh mặt trời vừa ló dạng qua những đỉnh núi tuyết, Tiêu Thừa Ngôn đã vận lên mình bộ chiến giáp sáng loáng. Hắn không chọn cách tuân theo mệnh lệnh bắt giữ của triều đình, mà chọn cách chủ động tấn công vào đại bản doanh của quân địch để kết thúc trận chiến một cách nhanh nhất. Hắn biết, chỉ có chiến công hiển hách mới có thể đập tan mọi lời gièm pha và giữ vững được tính mạng cho cả hắn và Nhược Hi. Trước khi ra trận, hắn để nàng lại trong một hầm ngầm bí mật với những ám vệ tinh nhuệ nhất bảo vệ. Hắn nhìn nàng một lần cuối, ánh mắt đầy kiên định rồi quay ngựa lao vào màn sương mù mờ ảo, dẫn theo hàng vạn tinh binh sẵn sàng quyết tử.
Trận chiến diễn ra vô cùng thảm khốc, máu nhuộm đỏ cả những cánh đồng tuyết trắng. Tiêu Thừa Ngôn như một con mãnh hổ lạc vào bầy dê, thanh trường kiếm của hắn đi đến đâu là thủ cấp quân thù rơi đến đó. Hắn không màng đến những vết thương trên người, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải thắng, phải sống để trở về với nàng. Sự dũng mãnh của Nhị hoàng tử đã khích lệ tinh thần binh sĩ lên cao độ, họ xông pha trận mạc như những người không biết đến cái chết. Trong khi đó, ở hầm ngầm, Nhược Hi không ngừng cầu nguyện, mỗi tiếng trống trận từ xa vọng lại đều khiến tim nàng thắt chặt. Nàng hiểu rằng, vận mệnh của nàng và hắn hiện tại đang gắn liền với từng nhát kiếm của người đàn ông ấy.
Kết quả của trận chiến đã vượt xa sự mong đợi, Tiêu Thừa Ngôn không chỉ đánh bại quân địch mà còn bắt sống được vương tử của đối phương. Với chiến thắng lẫy lừng này, vị thế của hắn trong quân đội đã trở nên bất khả xâm phạm. Khi sứ giả của triều đình đến nơi, thay vì bắt giữ, họ buộc phải quỳ xuống tôn vinh vị tướng công thần của đất nước. Thừa Ngôn không quan tâm đến những vinh hoa ấy, việc đầu tiên hắn làm sau khi buông kiếm là chạy về phía hầm ngầm tìm Nhược Hi. Thấy nàng vẫn bình an vô sự, hắn ngã quỵ xuống vì kiệt sức nhưng môi vẫn nở một nụ cười mãn nguyện. Nàng lao đến ôm lấy hắn, bộ chiến giáp của hắn lạnh lẽo và đẫm máu nhưng trái tim hắn lại ấm áp vô cùng.
Tin thắng trận truyền về kinh đô như một cú tát vào mặt những kẻ đang mưu đồ hãm hại hắn. Hoàng đế vui mừng khôn xiết, lập tức ban chiếu chỉ triệu hồi Nhị hoàng tử về kinh để ban thưởng hậu hĩnh. Tuy nhiên, Thừa Ngôn biết rằng đây mới chỉ là bắt đầu của một trận chiến khác còn cam go hơn: trận chiến trên bàn cờ quyền lực tại kinh thành. Hắn nắm chặt tay Nhược Hi, cùng nàng đứng trên đỉnh cao của biên giới, nhìn về hướng kinh đô xa xôi. Lần này trở về, hắn sẽ không còn là một hoàng tử bị ghẻ lạnh, mà là một vị thần chiến tranh trở về để đòi lại công lý cho người phụ nữ của mình và dọn sạch những kẻ sâu mọt của triều đình. Giang sơn này, cuối cùng cũng đã đến lúc đổi chủ.
Hết.