Ánh nắng gay gắt của những ngày đầu tháng Chín như muốn thiêu đốt mọi thứ trên con phố dẫn vào khu trọ sinh viên gần đại học. Lâm Tịch chật vật kéo chiếc vali nặng nề qua những bậc thang hẹp của dãy nhà ba tầng mang màu sơn vàng ố đã cũ kỹ theo thời gian. Tiếng bánh xe vali va chạm vào mặt đá hoa cương tạo nên những âm thanh lộc cộc khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi trưa hè. Mồ hôi vương trên trán làm những sợi tóc mai bết lại, nhưng đôi mắt của Lâm Tịch vẫn lấp lánh sự háo hức về một cuộc sống tự do tự tại ở thành phố mới. Sau ba năm trung học phổ thông miệt mài với sách vở tại trường chuyên tỉnh, đây chính là lúc cô được thở phào nhẹ nhõm, rời xa sự kiểm soát của gia đình để bắt đầu hành trình của một tân sinh viên. Cô dừng lại trước căn phòng số 302, lấy chìa khóa từ trong túi xách ra với một nụ cười mỉm hiện rõ trên môi, thầm nghĩ về những dự định trang trí cho tổ ấm nhỏ bé này trong những ngày sắp tới.
Đúng lúc Lâm Tịch vừa tra chìa khóa vào ổ, cánh cửa phòng 301 ngay bên cạnh đột ngột mở ra khiến cô giật mình lùi lại một bước theo bản năng. Một chàng trai bước ra với dáng người cao gầy, khoác trên mình chiếc áo phông trắng đơn giản nhưng toát lên vẻ sạch sẽ và khí chất thanh cao khó tả. Thời gian dường như ngưng đọng ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, khiến hơi thở của Lâm Tịch nghẹn lại nơi cổ họng khi nhận ra gương mặt quen thuộc ấy. Đó là Cố Thần, người mà cô đã cố gắng xóa nhòa khỏi ký ức suốt ba năm qua, chàng học bá lạnh lùng của những năm tháng cấp hai nay đã trở nên chững chạc và nam tính hơn nhiều. Ánh mắt anh vốn dĩ luôn điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng ngay lúc này lại gợn lên những con sóng dữ dội của sự bàng hoàng và kinh ngạc khi nhìn thấy cô gái đang đứng trước mặt mình. Lâm Tịch cảm thấy trái tim mình đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, những ký ức về mùa hè năm lớp chín đau đớn ấy bất ngờ ùa về như một cơn lũ quét qua tâm trí cô.
Sự im lặng bao trùm lấy hành lang chật hẹp, chỉ còn tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ như muốn xé toạc bầu không khí ngột ngạt này. Cố Thần là người lên tiếng trước, giọng nói trầm thấp của anh hơi run rẩy như không tin vào thực tại đang diễn ra ngay trước mắt mình. Anh gọi tên cô với tất cả sự nâng niu và dồn nén của những năm tháng xa cách, khiến Lâm Tịch cảm thấy sống mũi mình chợt cay nồng nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng cần thiết. Cô không trả lời, chỉ lẳng lặng xoay nắm cửa để bước vào phòng mình như thể người đứng trước mặt chỉ là một kẻ xa lạ qua đường không hơn không kém. Sự phớt lờ của cô khiến biểu cảm trên gương mặt Cố Thần thay đổi nhanh chóng từ ngỡ ngàng sang hụt hẫng và đau xót, anh tiến lên một bước định đưa tay giữ lấy cánh cửa nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng. Lâm Tịch đóng sầm cửa lại, tựa lưng vào tấm gỗ lạnh lẽo và hít thở thật sâu để ngăn không cho những giọt nước mắt vô nghĩa rơi xuống mặt sàn nhà vừa mới lau sạch.
Phía bên kia cánh cửa, Cố Thần vẫn đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay anh siết chặt lại thành nắm đấm khi nhận ra sự xa cách đến tột cùng trong ánh mắt của cô gái mình hằng mong nhớ. Anh không thể ngờ rằng định mệnh lại sắp đặt cho họ trở thành hàng xóm của nhau trong một hoàn cảnh trớ trêu như thế này sau ngần ấy năm cắt đứt mọi liên lạc. Trong tâm trí anh lúc này là hình ảnh một Lâm Tịch của năm lớp tám luôn lẽo đẽo theo sau anh với nụ cười rạng rỡ, người đã từng hứa sẽ cùng anh bước vào ngôi trường danh giá nhất thành phố. Nhưng thực tế phũ phàng đã tát thẳng vào mặt anh khi chính anh là kẻ thất bại, là kẻ đã hèn nhát quay đầu bỏ chạy vào cái ngày định mệnh trước cổng trường cấp ba năm ấy. Cố Thần thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, anh nhìn chằm chằm vào con số 302 trên cánh cửa phòng bên cạnh với một quyết tâm mãnh liệt đang nhen nhóm trong lòng. Anh biết rằng lần gặp lại này chính là cơ hội duy nhất để anh sửa chữa những sai lầm trong quá khứ và tìm lại cô gái mà anh đã đánh mất vì cái tôi kiêu ngạo của bản thân.
Lâm Tịch ngồi bần thần trên chiếc vali giữa căn phòng trống trải, tâm trí cô hoàn toàn rối bời và không còn tâm trí đâu để sắp xếp đồ đạc như kế hoạch ban đầu. Cô nhớ về những năm tháng thầm yêu anh từ lớp bảy, về khoảnh khắc anh đồng ý quen cô vào năm lớp tám chỉ để tránh sự phiền phức từ những cô gái khác, nhưng cô vẫn chấp nhận vì tình yêu ngây ngô ấy. Khoảng thời gian lớp chín cùng nhau ôn thi là những ký ức đẹp nhất nhưng cũng đau lòng nhất, khi cô dồn hết tâm sức để theo kịp bước chân của một học bá như anh để rồi kết quả lại đảo ngược hoàn toàn. Cô đã đậu vào trường chuyên với số điểm cao, còn anh lại trượt một cách không tưởng, một cú sốc đã khiến người con trai kiêu ngạo như anh chọn cách biến mất khỏi cuộc đời cô không một lời từ biệt. Sự biến mất ấy cùng cái quay lưng tuyệt tình trước cổng trường năm lớp mười chính là nhát dao cắt đứt mọi hy vọng, khiến cô quyết định block tất cả các phương thức liên lạc để bắt đầu lại từ đầu. Giờ đây, khi sự bình yên vừa mới nhen nhóm thì anh lại xuất hiện, phá vỡ bức tường phòng ngự mà cô đã dày công xây dựng suốt ba năm qua bằng một sự hiện diện đầy bất ngờ.
Đêm đầu tiên tại khu trọ diễn ra trong sự trằn trọc không yên của cả hai người ở hai căn phòng sát vách nhau, ngăn cách bởi một bức tường mỏng manh nhưng chứa đựng cả một đại dương xa cách. Lâm Tịch nằm trên giường, lắng nghe những âm thanh sột soạt từ phòng bên cạnh và tự hỏi tại sao một học bá của trường đại học danh giá hàng đầu thành phố như anh lại chọn ở một khu trọ bình dân thế này. Cô tự nhủ phải giữ khoảng cách tuyệt đối, phải coi anh như không tồn tại để bảo vệ trái tim vốn đã đầy vết xước của mình khỏi những tổn thương không đáng có thêm một lần nữa. Trong khi đó, Cố Thần ngồi bên bàn làm việc, nhìn vào màn hình điện thoại vẫn hiện lên thông báo không thể gửi tin nhắn cho cô vì vẫn còn nằm trong danh sách đen suốt bấy lâu nay. Anh khẽ mỉm cười cay đắng khi nhớ lại sự mặt dày của mình lúc chiều, nhưng trong thâm tâm anh đã bắt đầu lên một kế hoạch tỉ mỉ để có thể tiếp cận cô gái nhỏ nhắn nhưng đầy kiên cường ấy. Ngày mai sẽ là một khởi đầu mới, và anh sẽ không để cô chạy thoát khỏi cuộc đời mình thêm một lần nào nữa, dù có phải vứt bỏ cả liêm sỉ và sự kiêu ngạo bấy lâu nay.