Sáng sớm hôm sau, Lâm Tịch thức dậy với đôi mắt hơi sưng vì thiếu ngủ, cô cố gắng xua đi những suy nghĩ về người hàng xóm phòng bên để chuẩn bị cho buổi nhận lớp đầu tiên. Khi vừa mở cửa phòng để đi đổ rác, cô lại một lần nữa chạm mặt Cố Thần đang đứng tựa lưng vào lan can hành lang như thể đã chờ đợi ở đó từ rất lâu rồi. Thay vì vẻ lạnh lùng như hôm qua, hôm nay anh lại nở một nụ cười nhẹ nhàng, trên tay cầm một túi bánh bao nóng hổi và một chai sữa đậu nành còn bốc hơi nghi ngút. Lâm Tịch cố tình lờ anh đi, bước nhanh về phía cầu thang nhưng Cố Thần đã nhanh chân bước tới chắn ngang lối đi với một thái độ vô cùng tự nhiên và thản nhiên. Anh đưa túi thức ăn ra trước mặt cô, giọng điệu mang chút nài nỉ nhưng cũng đầy kiên quyết, yêu cầu cô nhận lấy bữa sáng coi như lời chào hỏi của người hàng xóm mới chuyển đến. Sự thay đổi đột ngột trong thái độ của anh khiến Lâm Tịch cảm thấy vô cùng khó chịu, cô khoanh tay trước ngực và nhìn anh với ánh mắt đầy cảnh giác và mỉa mai.
Lâm Tịch lạnh giọng nói rằng mình không có thói quen nhận đồ từ người lạ, đặc biệt là những người không biết giữ lời hứa và thường xuyên biến mất không lý do như anh. Câu nói mang theo sự oán hận âm ỉ suốt ba năm khiến nụ cười trên môi Cố Thần khựng lại trong giây lát, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt dày đặc trưng của mình. Anh không hề tức giận trước sự gay gắt của cô, trái lại còn tiến lại gần hơn một chút, khiến Lâm Tịch phải lùi lại cho đến khi lưng chạm vào bức tường hành lang cũ kỹ. Cố Thần khẽ cúi đầu xuống nhìn thẳng vào mắt cô, hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên trán khiến cô cảm thấy bối rối và tim lại bắt đầu đập loạn nhịp một cách không tự chủ. Anh nhẹ nhàng nói rằng anh biết mình sai, biết mình nợ cô một lời giải thích thỏa đáng nhưng trước hết cô hãy nhận lấy bữa sáng này vì anh biết cô có thói quen bỏ bữa khi lo lắng. Sự quan tâm nhỏ nhặt ấy của anh khiến một góc nào đó trong trái tim Lâm Tịch khẽ rung động, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó bằng cách đẩy tay anh ra và bước vòng qua để đi xuống lầu.
Không nản lòng trước sự cự tuyệt của cô, Cố Thần quyết định bám đuôi Lâm Tịch suốt quãng đường từ khu trọ đến trạm xe buýt dẫn đến trường đại học của cô nằm ngay đối diện trường anh. Lâm Tịch bước đi thật nhanh, cố gắng không để ý đến chàng trai cao lớn đang lững thững đi phía sau mình với khoảng cách vừa đủ để không bị mất dấu nhưng cũng không quá gần để bị mắng. Mọi người xung quanh đều nhìn hai người với ánh mắt tò mò, bởi một chàng trai ưu tú như Cố Thần lại đang đi theo một cô gái với vẻ mặt vô cùng nhẫn nại và có phần hơi ngốc nghếch. Khi lên xe buýt, anh cũng nhanh chóng lách người lên theo và ngồi xuống ngay hàng ghế phía sau cô, thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ vào vai cô để hỏi về những chuyện vặt vãnh như trường học mới thế nào hay cô có cần giúp đỡ gì không. Lâm Tịch đeo tai nghe, vặn âm lượng thật lớn để ngăn cản giọng nói trầm ấm ấy lọt vào tai, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt thâm tình của anh đang dán chặt vào bóng lưng mình. Cô cảm thấy sự kiên trì này của anh thật nực cười, rõ ràng năm xưa chính anh là người đã đẩy cô ra xa, vậy mà giờ đây lại hành động như thể anh là người bị hại.
Đến cổng trường đại học, Lâm Tịch cuối cùng cũng chịu dừng bước và quay lại đối mặt với Cố Thần, cô yêu cầu anh dừng ngay những hành động bám đuôi vô nghĩa này lại vì nó đang làm phiền đến cuộc sống của cô. Cô thẳng thắn nhắc lại chuyện anh đã im lặng suốt một mùa hè và cái quay đầu lạnh lùng trước cổng trường cấp ba, điều đó đã đủ để chứng minh rằng giữa họ không còn gì để nói. Cố Thần lắng nghe từng lời buộc tội của cô với vẻ mặt đầy hối lỗi, anh bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, không quá chặt nhưng đủ để cô không thể dễ dàng thoát ra được. Anh nhìn sâu vào mắt cô và hỏi tại sao cô lại chặn số điện thoại của anh suốt những năm qua, khiến anh dù có muốn cũng không tài nào liên lạc hay giải thích được bất cứ điều gì. Lâm Tịch cười lạnh, cô hỏi ngược lại anh rằng anh đã bao giờ thực sự muốn liên lạc chưa, hay chỉ khi tình cờ gặp lại ở đây mới bắt đầu diễn vở kịch hối lỗi muộn màng này. Sự bất công trong lời buộc tội của anh khiến cô cảm thấy vừa nực cười vừa đau lòng, rõ ràng sự im lặng của anh trước đó chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho mối quan hệ của họ.
Cố Thần buông tay cô ra, ánh mắt anh chợt lộ ra sự yếu đuối và đau khổ mà cô chưa từng thấy ở một học bá kiêu ngạo như anh những năm tháng thiếu niên. Anh giải thích rằng cú sốc trượt trường chuyên năm đó đã đánh gục hoàn toàn sự tự tin và lòng tự trọng của mình, khiến anh cảm thấy mình không còn tư cách để đứng bên cạnh một cô gái tài giỏi như cô. Anh đã học tập điên cuồng ở ngôi trường nam sinh kia chỉ để có thể đậu vào một trường đại học danh giá nhất, với hy vọng một ngày nào đó có thể đường đường chính chính quay lại tìm cô. Nhưng khi anh gom đủ can đảm để liên lạc thì nhận ra mình đã bị cô gạch tên ra khỏi cuộc đời, mọi tin nhắn và cuộc gọi đều rơi vào khoảng không vô tận trong suốt ba năm ròng rã. Lâm Tịch lặng người trước những lời tâm sự của anh, cô không biết nên tin hay nên nghi ngờ, bởi nỗi đau mà anh gây ra cho cô trong quá khứ vẫn còn quá lớn để có thể xóa nhòa chỉ bằng vài câu giải thích. Cô dứt khoát quay lưng bước vào cổng trường, bỏ lại Cố Thần đứng giữa dòng người qua lại với lời tuyên bố rằng cô sẽ không bao giờ tha thứ và yêu cầu anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa.
Mặc dù bị lời nói của Lâm Tịch làm cho tổn thương, nhưng Cố Thần không hề có ý định bỏ cuộc, trái lại trong mắt anh còn hiện lên một tia sáng của sự quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh đứng nhìn bóng dáng cô khuất dần sau tòa nhà giảng đường, thầm hứa với bản thân rằng lần này dù có phải dùng đến những chiêu trò mặt dày nhất, anh cũng phải khiến cô mỉm cười với anh một lần nữa. Anh biết con đường phía trước sẽ rất gian nan vì trái tim cô giờ đây đã được bao bọc bởi một lớp vỏ băng giá cứng cáp, nhưng anh tin rằng sự chân thành và mặt dày của mình sẽ có ngày làm tan chảy nó. Cố Thần quay người đi về phía trường đại học của mình nằm ngay đối diện, trong đầu bắt đầu phác thảo ra những kế hoạch "tình cờ gặp gỡ" tiếp theo cho buổi chiều hôm nay khi cô tan học. Cuộc chiến theo đuổi lại bạn gái cũ của chàng học bá tài năng nay đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, đầy những tình huống dở khóc dở cười nhưng cũng không kém phần ngọt ngào đang chờ đón ở phía trước. Lâm Tịch có lẽ không hề biết rằng, cuộc sống đại học bình yên mà cô hằng mong ước giờ đây đã chính thức bị xáo trộn bởi sự hiện diện của người hàng xóm mang tên Cố Thần.