MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨChương 3: Bữa tối không mời mà đến

HỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨ

Chương 3: Bữa tối không mời mà đến

1,089 từ · ~6 phút đọc

Ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống những dãy nhà trọ cũ kỹ, tạo nên những mảng màu loang lổ trên bức tường vàng nhạt của căn phòng số 302. Lâm Tịch mệt mỏi buông túi xách xuống sàn sau một ngày dài làm quen với môi trường đại học, nơi mọi thứ đều xa lạ và tấp nập hơn nhiều so với thị trấn nhỏ quê cô. Cô quyết định tự thưởng cho mình một bữa tối giản dị với món mì xào trứng và một ít rau xanh mua vội ở sạp tạp hóa đầu ngõ để xua tan đi cảm giác trống trải của ngày đầu xa nhà. Tiếng lách tách của dầu nóng trên chảo và mùi thơm của hành phi bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, mang lại một chút hơi ấm của sự sống cho căn phòng vốn dĩ còn khá đơn sơ. Lâm Tịch khẽ ngâm nga một giai điệu quen thuộc, cố tình ép bản thân không được nghĩ đến sự hiện diện của người con trai ở phòng bên cạnh, dù thỉnh thoảng cô vẫn vô thức liếc nhìn ra phía cửa chính mỗi khi nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ hành lang.

Đúng lúc món mì vừa được bày ra đĩa, một tiếng gõ cửa dồn dập và có phần tùy tiện vang lên khiến Lâm Tịch giật mình, chiếc đũa trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô cau mày đi ra mở cửa, trong lòng đã đoán trước được vị khách không mời mà đến này là ai nhưng vẫn không khỏi ngỡ ngàng trước bộ dạng của anh hiện tại. Cố Thần đứng đó, tay cầm một chiếc bát trống rỗng, vẻ mặt vô cùng bối rối và tội nghiệp như một chú cún lạc đường vừa mới gây ra đại họa. Anh gãi đầu cười gượng gạo, giải thích rằng mình định học cách nấu cơm nhưng lại lỡ tay đổ quá nhiều nước khiến nồi cơm biến thành cháo, còn thức ăn thì cháy đen đến mức không thể nhận dạng. Ánh mắt anh không ngừng liếc vào đĩa mì bốc khói trên bàn của Lâm Tịch, cái bụng phản chủ của anh bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu vang dội giữa không gian yên tĩnh khiến bầu không khí trở nên vô cùng gượng gạo. Lâm Tịch định dứt khoát đóng cửa lại như mọi khi, nhưng nhìn thấy vệt nhọ nồi đen xì trên trán và vẻ mặt tiều tụy của chàng học bá vốn dĩ luôn hoàn mỹ kia, cô lại chợt cảm thấy lòng mình chùng xuống một chút.

Sự kiên trì mang tên mặt dày của Cố Thần đã đạt đến một tầm cao mới khi anh không đợi cô mời mà đã tự động lách người qua khe cửa để bước vào trong, miệng không ngừng khen ngợi mùi thơm từ gian bếp của cô. Anh thản nhiên kéo ghế ngồi xuống bàn, đôi mắt lấp lánh nhìn đĩa mì xào đơn giản như thể đó là cao lương mỹ vị hàng đầu thế giới mà anh hằng ao ước. Lâm Tịch đứng chôn chân tại chỗ, vừa bực mình vừa buồn cười trước sự thay đổi tính cách đến chóng mặt của người yêu cũ, người mà ba năm trước còn lạnh lùng đến mức khó gần. Cô hậm hực đi lấy thêm một bộ bát đũa quăng mạnh lên bàn, ra lệnh cho anh ăn xong thì phải lập tức rời đi và không được phép dùng cái cớ này để làm phiền cô vào những ngày sau. Cố Thần gật đầu lia lịa, bắt đầu ăn một cách ngon lành, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn cô với ánh mắt tràn đầy niềm vui và sự thỏa mãn khiến Lâm Tịch phải quay mặt đi chỗ khác để giấu đi sự bối rối đang lan tỏa trên gò má.

Trong suốt bữa ăn, Cố Thần không ngừng tìm cách bắt chuyện, anh kể về những ngày đầu ở trường đại học đối diện, về những giảng viên nghiêm khắc và cả những người bạn mới luôn hỏi thăm về cô gái mà anh thầm thương trộm nhớ. Anh khéo léo lồng ghép những lời khen ngợi dành cho Lâm Tịch, từ việc cô nấu ăn ngon cho đến việc cô trông thật trưởng thành trong bộ trang phục sinh viên mới. Lâm Tịch chỉ giữ im lặng, thỉnh thoảng đáp lại bằng những từ ngữ ngắn ngủn mang tính chiếu lệ, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác ấm áp khó tả đã từ lâu không xuất hiện. Cô nhận ra rằng dù thời gian có trôi qua và tính cách anh có thay đổi thế nào, thì cảm giác bình yên khi được ngồi đối diện với anh trong một gian phòng nhỏ vẫn là điều mà cô không thể phủ nhận hoàn toàn. Bữa tối đơn sơ ấy vô tình trở thành sợi dây liên kết mỏng manh, kéo hai người lại gần nhau hơn sau những năm tháng dài đằng đẵng bị ngăn cách bởi những hiểu lầm và mặc cảm của tuổi trẻ.

Khi đĩa mì đã cạn sạch, Cố Thần rất tự giác đứng dậy dọn dẹp bát đũa và đi thẳng vào bồn rửa để làm sạch chúng, hành động tự nhiên như thể anh là chủ nhân của căn phòng này. Lâm Tịch định ngăn lại nhưng rồi lại thôi, cô đứng tựa lưng vào tường nhìn bóng lưng cao lớn của anh đang hì hục bên vòi nước, bỗng thấy khung cảnh này thật quá đỗi dịu dàng so với thực tế tàn khốc của họ. Sau khi hoàn thành công việc, anh không rời đi ngay mà đứng lại trước cửa, nghiêm túc nhìn cô và nói rằng từ nay về sau anh sẽ chịu trách nhiệm việc đi chợ, còn cô chỉ cần nấu phần của hai người là đủ. Lâm Tịch chưa kịp lên tiếng phản đối thì anh đã nhanh chóng chuồn mất sang phòng bên cạnh, chỉ để lại một câu chúc ngủ ngon vang vọng cùng tiếng đóng cửa dứt khoát. Cô nhìn căn phòng giờ đây đã tĩnh lặng trở lại, thở dài một tiếng đầy bất lực nhưng trong lòng lại nhen nhóm một sự chờ đợi mơ hồ cho ngày mai, một cảm giác mà cô đã cố gắng chôn giấu thật sâu kể từ cái ngày thi chuyển cấp định mệnh ấy.