Nằm trên chiếc giường đơn giữa căn phòng tĩnh mịch, Lâm Tịch không sao chợp mắt được khi những ký ức về mùa hè năm lớp chín lại một lần nữa ùa về như một cuốn phim quay chậm đầy ám ảnh. Đó là khoảng thời gian mà cô và Cố Thần dường như đã ở gần nhau nhất, khi cả hai cùng chung một mục tiêu là bước vào ngôi trường trung học phổ thông chuyên danh giá nhất thành phố. Mỗi buổi chiều sau giờ học, Cố Thần đều dành thời gian kiên nhẫn giảng giải cho cô từng bài toán khó, đôi mắt anh khi ấy luôn chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của cô. Anh chưa từng nói lời yêu thương hoa mỹ, nhưng cách anh tỉ mỉ gạch chân những lỗi sai trong vở bài tập của cô hay cách anh âm thầm mua nước ép đặt lên bàn học đều là những minh chứng rõ ràng nhất cho tình cảm của họ. Lâm Tịch khi đó đã hạnh phúc biết bao, cô đã mơ về một tương lai tươi sáng nơi cả hai sẽ cùng nắm tay nhau bước vào cổng trường chuyên trong sự ngưỡng mộ của bạn bè và thầy cô.
Thế nhưng, đời không như là mơ, ngày công bố điểm thi tuyển sinh đã trở thành một cột mốc kinh hoàng xé nát mọi hy vọng và sự kiêu hãnh của chàng học bá Cố Thần. Lâm Tịch vẫn nhớ như in khoảnh khắc cô tìm thấy tên mình ở vị trí cao trong danh sách trúng tuyển, nhưng khi nhìn xuống dãy tên phía dưới, cô hoàn toàn bàng hoàng khi không thấy tên anh ở bất kỳ đâu. Cố Thần đã trượt, một kết quả không tưởng đối với một người luôn đứng đầu khối như anh, và lý do có lẽ chỉ có anh mới thấu hiểu được nỗi đau đớn ấy lớn đến nhường nào. Anh đã hoàn toàn suy sụp, cái tôi quá lớn của một học bá không cho phép anh đối diện với sự thất bại thảm hại này trước mặt cô gái mà anh luôn muốn bảo vệ và che chở. Suốt hai tuần sau đó, anh cắt đứt mọi liên lạc, không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, khiến Lâm Tịch rơi vào sự lo lắng đến tột độ và hoang mang không biết mình đã làm gì sai.
Lâm Tịch đã dành cả mùa hè năm đó để tìm kiếm anh, cô đến tận nhà anh nhưng chỉ nhận được những lời từ chối khéo léo từ phía gia đình rằng anh đang cần thời gian yên tĩnh. Những tin nhắn hỏi han an ủi của cô như những hòn đá ném xuống biển sâu, không một tiếng động đáp lại, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ bủa vây lấy tâm trí cô mỗi ngày. Cô đã khóc rất nhiều, tự trách mình vì đã đỗ trong khi người kèm cặp mình lại trượt, cảm giác tội lỗi đan xen với nỗi nhớ nhung khiến mùa hè vốn dĩ phải rực rỡ trở nên xám xịt và buồn bã. Cô không hiểu tại sao anh lại chọn cách trốn chạy thay vì cùng cô đối mặt với khó khăn, tại sao tình cảm bấy lâu nay lại dễ dàng bị một kỳ thi làm cho rạn nứt đến mức không thể cứu vãn. Càng hy vọng bao nhiêu thì sự thất vọng trong lòng Lâm Tịch lại càng lớn bấy nhiêu, biến tình yêu ngây thơ ban đầu thành một vết thương lòng âm ỉ không ngừng rỉ máu.
Đỉnh điểm của sự đau lòng chính là ngày đầu tiên của năm học lớp mười, khi cô vô tình bắt gặp anh trước cổng trường chuyên của cô, nơi anh lẽ ra phải thuộc về nếu không có biến cố ấy. Lâm Tịch đã vui mừng khôn xiết, cô vẫy tay thật mạnh và gọi tên anh giữa đám đông học sinh đang náo nức tựu trường, hy vọng rằng đây sẽ là sự khởi đầu mới cho cả hai. Thế nhưng, Cố Thần chỉ nhìn cô một cái thật lạnh lùng từ xa, rồi dứt khoát quay đầu bước đi theo hướng ngược lại, để mặc cô đứng chết lặng giữa sân trường nắng gắt. Cái quay đầu ấy chính là dấu chấm hết cho mọi nỗ lực của cô, là lúc cô nhận ra rằng người con trai này đã thực sự từ bỏ mình và từ bỏ cả đoạn tình cảm thanh xuân tươi đẹp của họ. Cô không hiểu vì sao anh lại tàn nhẫn đến thế, vì sao lại chọn cách làm tổn thương cô chỉ để bảo vệ chút sĩ diện hão huyền của bản thân sau một thất bại học đường.
Kể từ ngày hôm đó, Lâm Tịch quyết định khóa chặt trái tim mình, cô block mọi tài khoản mạng xã hội và số điện thoại của Cố Thần như một cách để ép buộc bản thân phải quên đi sự tồn tại của anh. Cô lao vào học tập để khỏa lấp khoảng trống trong lòng, cố gắng không bao giờ nhắc đến cái tên Cố Thần trước mặt bất kỳ ai, coi anh như một chương đã khép lại của cuộc đời mình. Ba năm cấp ba trôi qua trong sự yên bình giả tạo, cô đã thành công trong việc xây dựng một cuộc sống mới không có bóng dáng anh, cho đến tận khi cánh cửa phòng trọ 301 mở ra vào ngày hôm qua. Sự xuất hiện của anh tại thành phố này, tại khu trọ này và với một vẻ mặt dày chưa từng thấy khiến mọi cố gắng của cô trong suốt ba năm qua dường như tan thành mây khói. Cô cảm thấy vô cùng bất công khi anh có thể thản nhiên quay lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trong khi cô đã phải trải qua bao nhiêu đêm mất ngủ để tự mình chữa lành vết thương ấy.
Trở về với thực tại, Lâm Tịch thở dài, cô xoay người nhìn sang bức tường ngăn cách giữa hai phòng, nơi anh có lẽ cũng đang trằn trọc với những suy nghĩ của riêng mình. Những mảnh vỡ của mùa hè lớp chín vẫn còn đó, sắc lẹm và đau đớn, nhưng sự xuất hiện của bát mì xào và vẻ mặt nhọ nồi của anh tối nay lại khiến trái tim cô không thể tiếp tục cứng rắn như trước. Cô tự hỏi liệu lần này Cố Thần có thực sự thay đổi, hay anh chỉ đang cố gắng bù đắp cho lỗi lầm xưa cũ bằng sự mặt dày tạm thời này. Dù thế nào đi nữa, cô cũng không muốn dễ dàng tha thứ cho anh, cô muốn anh phải hiểu được cái giá của việc bỏ rơi một người đã từng coi anh là cả thế giới. Cuộc chiến tâm lý này có lẽ sẽ còn kéo dài, nhưng Lâm Tịch biết rằng cuộc sống đại học của mình từ nay sẽ không còn những ngày tháng tẻ nhạt và bình lặng như cô đã từng hình dung nữa.