Sáng thứ Hai đầu tuần, không gian xung quanh khu đại học trở nên náo nhiệt hơn hẳn khi hàng ngàn sinh viên đổ về các giảng đường để bắt đầu tuần học mới. Lâm Tịch cố tình dậy thật sớm, rón rén bước ra khỏi phòng để tránh gặp phải người hàng xóm phòng bên, nhưng vừa mở cửa ra cô đã thấy một túi giấy treo sẵn trên tay nắm từ bao giờ. Bên trong là một hộp sữa tươi nguyên chất cùng hai chiếc bánh sừng bò vẫn còn giữ được độ giòn rụm, kèm theo một mẩu giấy nhớ với nét chữ cứng cáp quen thuộc nhắn nhủ cô nhớ ăn sáng đầy đủ. Cô mím môi, định bụng sẽ đem vứt vào thùng rác đầu hành lang để chứng tỏ sự kiên định của mình, nhưng mùi bơ thơm lừng tỏa ra khiến cái bụng trống rỗng của cô không khỏi biểu tình. Cuối cùng, Lâm Tịch vẫn chọn cách cầm lấy túi bánh, vừa đi bộ ra trạm xe buýt vừa ăn một cách nhanh chóng, tự nhủ rằng đây chỉ là sự đền bù cho bữa mì xào tối qua chứ chẳng phải cô đã tha thứ cho anh.
Trường của Lâm Tịch là một đại học tổng hợp bình thường, không quá bề thế hay danh tiếng, nhưng bù lại không khí ở đây rất thân thiện và gần gũi với nhiều cây xanh rợp bóng mát. Cô vừa bước chân vào cổng trường thì bỗng nhận ra có điều gì đó không ổn khi đám đông sinh viên nữ phía trước đang xôn xao, bàn tán về một "soái ca" nào đó đang đứng đợi ở bồn hoa trung tâm. Theo bản năng, Lâm Tịch ngước nhìn theo hướng tay chỉ của họ và lập tức cảm thấy da đầu mình tê rần khi thấy Cố Thần đang đứng đó, khoác trên mình chiếc áo sơ mi xanh nhạt thanh lịch phối cùng quần tây đen đứng dáng. Anh đứng tựa lưng vào thân cây cổ thụ, một tay đút túi quần, một tay cầm chiếc điện thoại, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn quanh như đang tìm kiếm một bóng hình quen thuộc giữa dòng người tấp nập. Sự xuất hiện của anh như một thỏi nam châm thu hút mọi ánh nhìn, bởi khí chất lạnh lùng nhưng vô cùng cuốn hút của một học bá trường danh giá đại học A không lẫn vào đâu được.
Lâm Tịch định dùng balo che mặt để lẻn qua đám đông, nhưng Cố Thần dường như đã lắp radar trên người cô, anh nhanh chóng phát hiện ra bóng dáng nhỏ bé ấy và sải bước tiến tới với một nụ cười rạng rỡ. Anh thản nhiên đi bên cạnh cô, phớt lờ những tiếng trầm trồ khen ngợi hay những ánh mắt ghen tị của những nữ sinh xung quanh, chỉ tập trung hỏi cô về lịch học và cảm giác của buổi sáng đầu tuần. Lâm Tịch cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô đi nhanh hết mức có thể và nhắc nhở anh rằng đây là trường của cô, không phải là sân chơi để anh đến trình diễn nhan sắc và làm phiền việc học của người khác. Cố Thần không hề tỏ ra khó chịu, anh đưa cho cô một cuốn sổ tay nhỏ chứa đầy các công thức toán đại cương đã được anh tóm tắt lại một cách vô cùng khoa học và dễ hiểu. Anh nói rằng vì biết cô vốn dĩ không giỏi các môn tính toán nên đã thức đêm để soạn lại cho cô, hy vọng nó sẽ giúp cô bớt vất vả trong kỳ học đầu tiên đầy bỡ ngỡ này.
Sự quan tâm lộ liễu của Cố Thần khiến Lâm Tịch cảm thấy khó xử vô cùng, nhất là khi anh đứng dưới nắng gắt chỉ để đưa cho cô một cuốn sổ tay mà anh đã tâm huyết chuẩn bị suốt đêm qua. Cô nhìn vào những dòng chữ ngay ngắn, những sơ đồ tư duy được vẽ tay tỉ mỉ bằng nhiều màu mực khác nhau, bỗng chốc cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹn. Đây chính là Cố Thần của năm lớp chín, người luôn kiên nhẫn ngồi bên cạnh cô hàng giờ đồng hồ để giảng giải từng hằng đẳng thức, nhưng giờ đây mọi thứ lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt. Cô không biết nên cảm ơn anh hay nên đẩy anh ra xa hơn, bởi mỗi hành động ấm áp của anh lúc này đều như một lời nhắc nhở về sự tàn nhẫn của anh trong quá khứ. Cuối cùng, cô vẫn nhận lấy cuốn sổ nhưng không quên buông một câu lạnh lùng rằng anh nên lo cho việc học của mình tại đại học A thay vì cứ chạy sang đây làm những việc vô ích này.
Suốt cả buổi sáng trên giảng đường, tâm trí Lâm Tịch hoàn toàn đặt vào cuốn sổ tay nhỏ bé đang nằm im lìm trong ngăn kéo bàn, cô thỉnh thoảng lại mở ra xem và không khỏi ngạc nhiên trước sự tinh tế của anh. Cố Thần thậm chí còn ghi chú lại những mẹo nhỏ để ghi nhớ công thức mà trước đây anh từng dạy cô, như thể anh vẫn luôn nhớ rõ từng thói quen và cả những lỗ hổng kiến thức của cô. Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng phức tạp, cô tự hỏi tại sao một người từng chọn cách quay lưng đi một cách dứt khoát như anh lại có thể giữ được những ký ức nhỏ nhặt ấy lâu đến vậy. Cô cố gắng tập trung vào lời giảng của giảng viên nhưng hình ảnh Cố Thần đứng dưới tán cây, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi trên vai anh cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô không rời. Lâm Tịch nhận ra rằng sự xuất hiện của anh không chỉ xáo trộn cuộc sống hàng ngày mà còn đang từng chút một đục khoét vào bức tường phòng ngự mà cô đã dày công xây dựng.
Buổi trưa, khi vừa bước ra khỏi giảng đường, cô lại một lần nữa thấy bóng dáng cao lớn ấy đang đứng đợi ở cầu thang, trên tay cầm hai ly trà sữa loại mà cô yêu thích nhất. Cố Thần mỉm cười nói rằng anh nghe nói căng tin trường cô có món sườn xào chua ngọt rất ngon nên muốn sang "ăn chực" và nhân tiện mời cô uống nước coi như trả công cho bữa tối hôm trước. Lâm Tịch cảm thấy mình sắp phát điên vì sự mặt dày của anh, nhưng trước sự chứng kiến của bạn bè cùng lớp, cô đành phải chấp nhận đi cùng anh để tránh gây thêm sự chú ý không đáng có. Hai người ngồi ở một góc khuất trong căng tin, Lâm Tịch lặng lẽ ăn phần cơm của mình trong khi Cố Thần không ngừng gắp thức ăn cho cô và kể về những câu chuyện thú vị ở trường anh. Không gian ồn ào của căng tin dường như bị đẩy ra xa, chỉ còn lại sự hiện diện của hai người trong một bầu không khí kỳ lạ, vừa xa cách lại vừa có chút gì đó thân thuộc đến đau lòng.