MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨChương 6: Món quà bị từ chối và những lời thú tội muộn màng

HỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨ

Chương 6: Món quà bị từ chối và những lời thú tội muộn màng

1,202 từ · ~7 phút đọc

Chiều hôm đó, sau khi kết thúc các tiết học chuyên ngành, Lâm Tịch ghé qua thư viện để tìm một số tài liệu tham khảo cho bài tiểu luận sắp tới của mình. Cô thích cảm giác yên tĩnh giữa những giá sách cao ngất ngưởng, nơi mùi giấy cũ mang lại cho cô sự an tâm mà không một nơi nào khác có thể làm được. Tuy nhiên, sự yên bình ấy không kéo dài được bao lâu khi cô nhận thấy có ai đó đang lẳng lặng đi theo mình qua từng gian sách, và không cần quay đầu lại cô cũng biết đó là ai. Cố Thần xuất hiện từ sau một giá sách lớn, trên tay anh là một chiếc hộp quà nhỏ được gói ghém vô cùng tinh tế bằng giấy màu xanh nhạt, thắt thêm một chiếc nơ lụa trắng trang nhã. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc hộp vào tay cô, nói rằng đây là món quà anh đã muốn tặng cô từ rất lâu rồi nhưng đến tận bây giờ mới có cơ hội thực hiện.

Lâm Tịch nhìn chiếc hộp quà trong tay, cảm nhận được độ nặng của nó và sự chân thành tỏa ra từ ánh mắt của người con trai đối diện, nhưng cô lại cảm thấy đôi bàn tay mình run lên vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô không mở quà mà chỉ nhìn thẳng vào mắt Cố Thần, hỏi anh rằng liệu một món quà đắt tiền hay một sự quan tâm đột ngột có thể bù đắp được cho ba năm thanh xuân đầy nước mắt và sự chờ đợi của cô hay không. Cô nhắc lại buổi chiều hôm ấy trước cổng trường cấp ba, khi cô vẫy tay gọi anh nhưng anh lại coi cô như người dưng nước lã, và cả những đêm hè cô ngồi ôm điện thoại chờ đợi một tin nhắn hồi âm nhưng chỉ nhận lại sự im lặng. Giọng nói của Lâm Tịch dù nhỏ nhưng lại chứa đựng một sức nặng ghê gớm, khiến nụ cười trên môi Cố Thần hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt đau đớn và hối hận tột cùng. Anh định đưa tay ra chạm vào vai cô nhưng Lâm Tịch đã nhanh chóng lùi lại, đôi mắt cô hiện lên sự kiên quyết và lạnh lùng chưa từng có.

Đúng lúc đó, bác bảo vệ đi ngang qua nhắc nhở các sinh viên giữ trật tự, Lâm Tịch nhân cơ hội này liền đem chiếc hộp quà vẫn còn nguyên vẹn đặt vào tay bác bảo vệ và nói rằng đây là đồ cô nhặt được. Hành động dứt khoát của cô như một cái tát thẳng vào lòng tự trọng của Cố Thần, khiến anh đứng ngây người nhìn món quà mình tâm huyết chuẩn bị bị đem tặng cho một người hoàn toàn xa lạ. Anh nhìn theo bóng lưng của Lâm Tịch khi cô bước nhanh ra khỏi thư viện, cảm giác hụt hẫng và bất lực lan tỏa khắp cơ thể như một loại chất độc chậm rãi thấm vào tim. Cố Thần biết mình đã làm tổn thương cô quá sâu, sâu đến mức những món quà hay những lời nói ngọt ngào lúc này đều trở nên vô nghĩa và thậm chí là kệch cỡm trong mắt cô. Anh tự trách mình vì sự hèn nhát năm xưa, vì cái tôi quá lớn mà đã đánh mất người con gái trân quý nhất, để giờ đây dù có cố gắng bao nhiêu cũng khó lòng chạm tới trái tim cô.

Sau khi rời khỏi thư viện, Lâm Tịch đi dạo một mình trên sân trường lộng gió, cô cố gắng hít thở thật sâu để xoa dịu cơn bão lòng đang cuộn trào dữ dội sau cuộc đối đầu vừa rồi. Cô biết mình đã tàn nhẫn khi từ chối món quà của anh theo cách đó, nhưng cô cũng hiểu rằng nếu không dứt khoát, cô sẽ lại một lần nữa rơi vào cái bẫy của sự mềm yếu và sự phụ thuộc vào anh. Ký ức về một Lâm Tịch luôn lẽo đẽo theo sau Cố Thần đã chết từ ba năm trước, và cô không muốn đánh thức nó dậy để rồi lại phải chịu thêm những tổn thương mới. Tuy nhiên, hình ảnh gương mặt thất thần của Cố Thần lúc cô tặng món quà cho bác bảo vệ cứ hiện lên trong tâm trí cô, khiến cô cảm thấy một chút cắn rứt không đáng có. Cô tự hỏi liệu mình có đang quá khắt khe hay không, nhưng rồi sự lạnh lùng của anh năm xưa lại hiện về như một lời cảnh tỉnh đanh thép nhất.

Tối hôm đó, không gian trong khu trọ trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, không còn tiếng gõ cửa xin ăn hay những lời hỏi han vu vơ từ phòng 301 nữa. Lâm Tịch ngồi bên bàn học, cuốn sổ tay công thức của Cố Thần vẫn nằm đó, như một minh chứng cho sự quan tâm âm thầm nhưng bền bỉ của anh dành cho cô suốt những ngày qua. Cô nhận ra rằng dù mình có cố gắng phủ nhận thế nào, sự hiện diện của anh đã bắt đầu ăn sâu vào nhịp sống hàng ngày của cô một cách tự nhiên và khó cưỡng lại. Cô tự hỏi Cố Thần đang làm gì ở phòng bên cạnh, liệu anh có đang buồn bã hay đang âm thầm chuẩn bị cho một màn "mặt dày" tiếp theo vào ngày mai. Sự tò mò này khiến Lâm Tịch cảm thấy tự ghét bỏ chính mình, cô đóng sầm cuốn sổ lại và quyết định đi ngủ sớm để trốn tránh thực tại đầy rối ren này.

Gần nửa đêm, khi cả khu trọ đã chìm vào giấc ngủ, Lâm Tịch bỗng nghe thấy tiếng bước chân đi lại nhẹ nhàng ở hành lang, rồi dừng lại thật lâu trước cửa phòng mình. Cô nín thở lắng nghe, tim đập thình thịch trong lồng ngực khi thấy một bóng đen đổ dài qua khe cửa dưới ánh đèn hành lang vàng vọt. Một giọng nói trầm thấp, nhỏ đến mức gần như là tiếng thì thầm, vang lên phía sau cánh cửa, mang theo tất cả nỗi niềm và sự chân thành nhất của Cố Thần. Anh nói lời xin lỗi, không phải cho món quà bị từ chối chiều nay, mà là cho tất cả những gì anh đã gây ra suốt ba năm qua, cho sự hèn nhát và cái tôi ích kỷ của mình. Anh hứa rằng dù cô có xua đuổi hay căm ghét anh đến mức nào, anh cũng sẽ không bao giờ quay đầu bỏ chạy thêm một lần nào nữa, vì lần này anh đến là để ở lại bên cô mãi mãi. Lâm Tịch nằm lặng yên trong bóng tối, nước mắt âm thầm rơi xuống gối khi nghe những lời thú tội muộn màng ấy, một cảm giác vừa chua xót vừa nhẹ nhõm len lỏi trong tâm hồn cô.