MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨChương 7: Vị khách không mời và cơn gió lạ mang tên sự đố kỵ

HỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨ

Chương 7: Vị khách không mời và cơn gió lạ mang tên sự đố kỵ

1,299 từ · ~7 phút đọc

Tuần học thứ hai trôi qua trong một bầu không khí có phần căng thẳng và gượng gạo tại dãy hành lang tầng ba của khu trọ cũ. Sau đêm thú tội muộn màng qua cánh cửa gỗ, Cố Thần dường như đã điều chỉnh lại chiến thuật của mình, anh không còn vồn vã hay tấn công dồn dập mà chọn cách hiện diện một cách tĩnh lặng hơn nhưng cũng đầy kiên trì. Mỗi sáng, Lâm Tịch vẫn thấy những món đồ nhỏ xinh được đặt trước cửa phòng, khi thì là một quả táo đỏ mọng, khi thì là một túi trà túi lọc hương hoa cúc giúp an thần, tất cả đều kèm theo những dòng ghi chú ngắn ngủn dặn dò cô giữ gìn sức khỏe. Lâm Tịch cố tình không hồi đáp, cô duy trì vẻ mặt dửng dưng mỗi khi chạm mặt anh ở lối đi chung, nhưng sâu thẳm trong lòng, sự kiên định của cô đang bị lung lay bởi những hành động dịu dàng lặp đi lặp lại ấy. Cô bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở trường, tham gia vào các hoạt động tập thể của lớp đại học để tránh việc phải đối diện với không gian chật hẹp chỉ có hai người ở khu trọ, và cũng chính từ đây, một nhân vật mới đã xuất hiện làm thay đổi cục diện vốn dĩ đang bế tắc này.

Trong một buổi thảo luận nhóm về môn Tâm lý học đại cương, Lâm Tịch được xếp chung nhóm với Trần Phong, một chàng trai có vẻ ngoài năng động, nụ cười tỏa nắng và là cây săn bàn chủ lực của đội bóng đá trường. Trái ngược hoàn toàn với vẻ trầm mặc, lạnh lùng của Cố Thần, Trần Phong là mẫu người hướng ngoại điển hình, luôn biết cách làm cho bầu không khí trở nên sôi nổi và dễ chịu bằng những câu chuyện hài hước. Anh chàng không ngần ngại bày tỏ sự quý mến đối với cô gái có vẻ ngoài dịu dàng và đôi mắt đượm buồn như Lâm Tịch, luôn chủ động giúp cô xách túi tài liệu hay mua nước uống cho cả nhóm trong giờ giải lao. Sự nhiệt tình thái quá của Trần Phong khiến Lâm Tịch cảm thấy đôi chút bối rối nhưng cũng không thể phủ nhận rằng nó giúp cô tạm quên đi những áp lực tâm lý từ người hàng xóm phòng bên. Những buổi học nhóm kéo dài đến tận chiều muộn đã vô tình tạo ra những khoảnh khắc mà Trần Phong và Lâm Tịch cùng nhau đi dạo từ trường về phía khu trọ, nơi có một người vẫn luôn đứng đợi từ rất lâu.

Chiều thứ Sáu, khi nắng hoàng hôn bắt đầu đổ những vệt dài xuống con phố nhỏ, Cố Thần đứng tựa mình vào cột đèn trước cổng khu trọ, ánh mắt anh dán chặt vào phía đầu đường với vẻ nôn nóng không giấu giếm. Từ xa, anh nhìn thấy Lâm Tịch đang đi cùng một chàng trai lạ mặt, cả hai đang cùng nhau thảo luận điều gì đó rất rôm rả, thỉnh thoảng chàng trai kia còn đưa tay vò nhẹ mái tóc của cô gái một cách vô cùng thân thiết. Trái tim Cố Thần bỗng khựng lại một nhịp, một cảm giác nóng rực và khó chịu dâng lên từ lồng ngực lan tỏa khắp cơ thể mà sau này anh mới biết đó chính là mùi vị của sự ghen tuông. Đây là lần đầu tiên trong đời, một học bá luôn tự tin vào bản thân như anh cảm thấy bị đe dọa bởi sự hiện diện của một người đàn ông khác bên cạnh Lâm Tịch. Anh siết chặt nắm đấm, cố gắng kiềm chế mong muốn xông đến để kéo cô về phía mình, nhưng lý trí đã kịp thời nhắc nhở anh rằng hiện tại anh chẳng có tư cách gì để làm điều đó sau những lỗi lầm trong quá khứ.

Khi Lâm Tịch và Trần Phong dừng lại trước cổng trọ, Trần Phong còn chu đáo lấy từ trong balo ra một hộp bánh nhỏ nói là quà cảm ơn cô đã giúp anh hoàn thành bài báo cáo nhóm vừa qua. Lâm Tịch mỉm cười nhận lấy, đúng lúc đó cô bắt gặp ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy tổn thương của Cố Thần đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía sau. Không khí bỗng chốc trở nên đông đặc, Trần Phong cũng nhận ra sự bất thường nên nhìn theo hướng mắt của Lâm Tịch và bắt gặp một chàng trai với khí chất vượt trội đang đứng đó như một bức tượng băng. Hai người đàn ông nhìn nhau trong một cuộc chiến không lời, một bên là sự năng động, nhiệt huyết, một bên là sự điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức mạnh bộc phát đáng sợ. Lâm Tịch cảm thấy vô cùng khó xử, cô vội vàng chào tạm biệt Trần Phong rồi bước nhanh vào trong, bỏ lại hai người con trai đứng đối diện nhau giữa con phố bắt đầu lên đèn, tạo nên một khung cảnh căng thẳng đến tột độ.

Cố Thần không nói một lời nào, anh lẳng lặng đi theo sau Lâm Tịch lên tận tầng ba, bước chân anh nặng nề hơn thường lệ như thể đang kìm nén một cơn bão lòng sắp bùng nổ. Khi Lâm Tịch chuẩn bị bước vào phòng, anh bất ngờ dùng tay giữ lấy cánh cửa, hơi thở anh có chút dồn dập và giọng nói trầm hơn hẳn mọi ngày khi hỏi cô chàng trai lúc nãy là ai. Lâm Tịch cảm thấy nực cười trước sự chất vấn của anh, cô xoay người lại nhìn thẳng vào mắt anh và hỏi rằng điều đó có liên quan gì đến anh không, khi mà họ giờ đây chẳng còn là gì của nhau cả. Câu trả lời dứt khoát của cô như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của Cố Thần, khiến anh chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ trong khi cánh cửa phòng cô đóng sầm lại trước mặt. Anh nhận ra rằng, trong ba năm anh bỏ mặc cô, cuộc sống của cô vẫn tiếp diễn và có những người khác sẵn sàng lấp đầy khoảng trống mà anh đã để lại, và đây chính là cái giá đau đớn nhất mà anh phải trả.

Đêm đó, Cố Thần ngồi lặng lẽ trong bóng tối ở phòng mình, nhìn qua bức tường ngăn cách mà cảm nhận nỗi cô đơn đang bủa vây lấy tâm trí một cách dữ dội. Anh nhớ lại nụ cười của Lâm Tịch dành cho chàng trai kia, một nụ cười mà từ khi gặp lại đến nay anh chưa một lần được nhận lại, dù anh đã cố gắng làm biết bao nhiêu việc để lấy lòng cô. Sự đố kỵ khiến anh không thể ngồi yên, anh bắt đầu suy nghĩ về việc phải thay đổi chiến lược, không thể cứ mãi nhẹ nhàng và chờ đợi trong khi những đối thủ khác đang tiến tới rất nhanh. Anh biết Lâm Tịch vẫn còn tổn thương, nhưng nếu anh không hành động quyết liệt hơn, có lẽ anh sẽ mất cô mãi mãi vào tay một người mà cô thậm chí còn chưa hiểu rõ. Một kế hoạch mới bắt đầu hình thành trong đầu chàng học bá, một kế hoạch không chỉ dựa trên sự chân thành mà còn cả sự kiên trì bám đuổi đến mức không cho bất kỳ ai có cơ hội xen vào giữa họ thêm một lần nào nữa.