Sáng hôm sau là thứ Bảy, Lâm Tịch dự định sẽ dành cả ngày ở thư viện để ôn tập cho kỳ kiểm tra môn Toán cao cấp vốn dĩ là cơn ác mộng lớn nhất của cô kể từ thời cấp hai. Cô vừa mở cửa phòng để đi ra ngoài thì thấy Cố Thần đã đứng sẵn ở đó với một xấp tài liệu dày cộp trên tay, gương mặt anh hôm nay trông có vẻ nghiêm túc hơn mọi ngày nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự kiên định. Không đợi cô lên tiếng xua đuổi, anh chủ động nói rằng anh nghe nói tuần sau cô có bài kiểm tra môn Toán và anh đã dành cả đêm để soạn ra bộ đề ôn tập sát với thực tế nhất dành riêng cho cô. Anh còn đề nghị sẽ dành cả ngày hôm nay để kèm cô học, cam đoan sẽ giúp cô hiểu hết những kiến thức khó nhằn mà không cần phải vất vả tự bơi giữa đống giáo trình khô khan. Lâm Tịch nhìn xấp tài liệu được trình bày vô cùng chuyên nghiệp và tỉ mỉ, nhưng hình ảnh Cố Thần kèm cô học năm lớp chín bỗng hiện về khiến cô cảm thấy tim mình nhói lên một nhịp đau đớn.
Lâm Tịch không nhận lấy tập hồ sơ từ tay anh, cô lạnh lùng đáp lại rằng cô đã hẹn học nhóm với Trần Phong ở thư viện và anh ấy cũng rất giỏi toán nên cô không cần đến sự giúp đỡ của anh. Câu nói này rõ ràng là một lời từ chối thẳng thừng và có phần tàn nhẫn, đánh trực tiếp vào niềm tự hào lớn nhất của Cố Thần là năng lực học tập và vai trò người bảo trợ kiến thức cho cô. Gương mặt Cố Thần thoáng hiện lên một tia rạn nứt, anh siết chặt xấp tài liệu đến mức những mép giấy hơi quăn lại, giọng nói anh trở nên khàn đặc khi hỏi cô tại sao lại tin tưởng một người lạ hơn là tin tưởng anh. Lâm Tịch cười nhạt, cô nói rằng ít nhất Trần Phong không bao giờ bỏ rơi cô giữa chừng khi gặp khó khăn, và anh ấy cũng không biến tình cảm thành một công cụ để bù đắp cho sự kiêu ngạo của mình. Cô bước qua anh không một chút do dự, để lại Cố Thần đứng lặng giữa hành lang với xấp tài liệu tâm huyết mà giờ đây chỉ còn là đống giấy lộn vô nghĩa trong mắt cô gái anh yêu.
Tại thư viện trường, Lâm Tịch ngồi đối diện với Trần Phong nhưng tâm trí cô hoàn toàn không thể tập trung vào những con số và công thức toán học đang nhảy múa trên trang giấy. Trần Phong rất nhiệt tình giảng bài, nhưng cách anh truyền đạt có phần hơi nhanh và không đúng trọng tâm khiến Lâm Tịch càng thêm rối bời và mệt mỏi hơn. Cô thầm so sánh cách dạy của Trần Phong với Cố Thần, nhận ra rằng không ai có thể hiểu rõ những lỗ hổng kiến thức và cách tư duy của cô hơn là người đã từng cùng cô trải qua những năm tháng học trò. Tuy nhiên, sự tự trọng và nỗi oán hận quá khứ khiến cô không cho phép mình quay lại cầu xin sự giúp đỡ từ Cố Thần, cô cố gắng gượng ép bản thân phải hiểu những gì Trần Phong đang nói dù trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Buổi học nhóm trôi qua trong sự chán nản, Lâm Tịch cảm thấy mình đang tự lừa dối bản thân khi cố dùng một người khác để lấp đầy khoảng trống kiến thức mà chỉ có một người duy nhất mới có chìa khóa mở ra.
Trong khi đó, Cố Thần không hề trở về phòng mà anh lén đi theo Lâm Tịch đến tận thư viện, chọn một vị trí ngồi ở góc khuất phía sau để có thể quan sát cô và chàng trai kia học tập. Nhìn thấy Lâm Tịch liên tục nhíu mày và vò đầu bứt tai trước những bài toán khó, anh cảm thấy vừa thương vừa giận, giận cô vì sự bướng bỉnh nhưng thương cô vì sự nỗ lực đến tội nghiệp. Anh nhiều lần định bước tới để giật lấy cây bút trên tay Trần Phong và giảng lại cho cô theo cách mà cô dễ hiểu nhất, nhưng anh biết mình sẽ chỉ nhận lại sự xua đuổi cay đắng mà thôi. Sự im lặng và quan sát từ xa khiến Cố Thần nhận ra một điều quan trọng: Lâm Tịch đang cố gắng gồng mình để chứng tỏ rằng cô vẫn ổn khi không có anh, nhưng thực chất cô vẫn là cô gái bé nhỏ cần được chở che và hướng dẫn. Sự kiên nhẫn của một học bá bắt đầu phát huy tác dụng, anh quyết định sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy, nếu cô không cần tài liệu, anh sẽ dùng cách khác để chứng minh giá trị của mình.
Buổi chiều khi Lâm Tịch rời thư viện với vẻ mặt mệt mỏi và thất vọng về kết quả ôn tập, cô bất ngờ thấy Cố Thần đang đứng đợi ở cổng thư viện với một cốc nước ép trái cây mát lạnh trên tay. Anh không nhắc lại chuyện tài liệu học tập hay chuyện về Trần Phong, chỉ nhẹ nhàng hỏi cô có mệt không và đề nghị được đưa cô đi ăn một món gì đó ngon để lấy lại tinh thần. Sự thay đổi tông giọng từ chất vấn sang quan tâm ấm áp của anh khiến Lâm Tịch không kịp đề phòng, cô đứng lặng người nhìn cốc nước ép trên tay anh, nhận ra đó chính là loại nước ép dâu tây mà cô thích nhất từ những năm cấp hai. Sự thấu hiểu của anh luôn là điều khiến cô cảm thấy yếu lòng nhất, dù cô đã cố tình xây dựng bao nhiêu lớp rào cản thì anh vẫn luôn biết cách tìm ra những khe hở nhỏ nhất để len lỏi vào. Cô không nhận cốc nước nhưng cũng không còn gay gắt như buổi sáng, chỉ lẳng lặng bước đi về phía khu trọ trong sự im lặng kéo dài giữa hai người.
Cố Thần đi bên cạnh cô, giữ một khoảng cách vừa đủ để không làm cô cảm thấy bị gò bó, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo từng bước chân của cô như một người bảo vệ thầm lặng. Anh bắt đầu kể về những lỗi sai phổ biến mà sinh viên thường mắc phải trong đề thi Toán cao cấp, lồng ghép kiến thức vào những câu chuyện vui một cách tự nhiên khiến Lâm Tịch vô thức lắng nghe và ghi nhớ. Cô nhận ra rằng dù anh không cầm tài liệu trên tay, kiến thức của anh vẫn tuôn chảy một cách mạch lạc và cuốn hút, khiến những con số khô khan bỗng trở nên sinh động và dễ hiểu hơn bao giờ hết. Sự thản nhiên của anh lúc này lại là thứ vũ khí lợi hại nhất, nó làm dịu đi sự gai góc trong lòng cô và khiến cô nhận ra rằng dù thế giới có thay đổi thế nào, Cố Thần vẫn luôn là người thầy xuất sắc nhất trong cuộc đời cô. Tuy nhiên, vết thương lòng vẫn còn đó, và Lâm Tịch biết rằng để xóa nhòa ba năm xa cách không chỉ đơn giản là vài lời giảng bài hay một cốc nước ép, mà là cả một hành trình dài của sự chân thành và lòng kiên nhẫn.