MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨChương 9: Khi tảng băng tan vỡ trong cơn sốt

HỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨ

Chương 9: Khi tảng băng tan vỡ trong cơn sốt

1,054 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa rào bất chợt của thành phố vào những ngày giao mùa đổ xuống như trút nước, khiến bầu không khí vốn dĩ oi ả bỗng chốc trở nên lạnh lẽo lạ thường. Lâm Tịch vì mải mê đứng đợi xe buýt sau buổi học nhóm muộn với Trần Phong nên đã bị ngấm nước mưa, về đến phòng trọ thì cả người đã run cầm cập vì lạnh. Cô cố gắng tắm nước ấm và uống một ly trà gừng tự pha nhưng cơn đau đầu âm ỉ vẫn không ngừng hành hạ, khiến tầm nhìn của cô bắt đầu nhòe đi giữa không gian căn phòng vắng lặng. Đêm càng về khuya, nhiệt độ cơ thể Lâm Tịch càng tăng cao, cô nằm co quắp trên giường, hơi thở nóng hổi đứt quãng trong khi đôi môi khô khốc liên tục mấp máy những âm thanh vô nghĩa. Trong cơn mê sảng, hình ảnh Cố Thần của những năm tháng cũ hiện về, xen lẫn với khuôn mặt lo lắng của anh ở hành lang trọ chiều nay, khiến trái tim cô thắt lại vì một cảm giác tủi thân khó tả đang dâng trào trong lòng.

Phía bên kia bức tường mỏng manh, Cố Thần vẫn chưa ngủ, anh ngồi bên bàn học nhưng tâm trí hoàn toàn đặt vào những tiếng ho nhẹ và âm thanh xê dịch giường nệm bất thường phát ra từ phòng 302. Vốn là người vô cùng nhạy cảm với mọi động thái của Lâm Tịch, anh đứng ngồi không yên, nhiều lần định sang gõ cửa nhưng lại sợ sự xuất hiện của mình sẽ khiến cô thêm tức giận và ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi. Tuy nhiên, khi nghe thấy một tiếng động lớn như vật nặng rơi xuống sàn kèm theo tiếng rên rỉ yếu ớt của Lâm Tịch, Cố Thần không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày nữa. Anh vội vã lao sang, không ngừng đập cửa và gọi tên cô với giọng điệu hoảng loạn, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy dãy hành lang tối mịt. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi mất đi cô thêm một lần nữa đã lấn át cả lý trí, anh dùng hết sức lực đẩy mạnh vào cánh cửa trọ vốn không quá chắc chắn cho đến khi nó bật mở ra trong sự bàng hoàng của chính anh.

Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim Cố Thần như ngừng đập khi thấy Lâm Tịch đang nằm sõng soài dưới đất, gương mặt đỏ bừng vì sốt cao và mồ hôi ướt đẫm mái tóc mai bết bát. Anh lao đến bế thốc cô lên giường, đôi bàn tay run rẩy chạm vào trán cô và kinh hãi nhận ra nhiệt độ cơ thể cô đã vượt mức báo động từ lâu. Không một chút chần chừ, chàng học bá vốn luôn giữ gìn hình ảnh sạch sẽ bắt đầu cuống cuồng chạy đi lấy nước ấm và khăn sạch để lau mát cho cô, đồng thời tìm kiếm túi thuốc sơ cứu trong tủ đồ. Anh nhẹ nhàng lồng tay qua gáy để nâng đầu cô lên, cố gắng mớm từng thìa nước ấm và thuốc hạ sốt cho cô với một sự kiên nhẫn và dịu dàng mà ngay cả chính anh cũng chưa từng nghĩ mình có thể làm được. Nhìn cô gái nhỏ nhắn thường ngày luôn xua đuổi mình giờ đây lại nằm im lìm, yếu ớt trong vòng tay, lòng Cố Thần đau xót đến thắt lại, anh thầm trách mình đã không quyết liệt hơn trong việc quan tâm cô khi thấy cô đi dưới mưa chiều nay.

Suốt cả đêm dài, Cố Thần không hề rời bước khỏi cạnh giường Lâm Tịch, anh thay khăn chườm liên tục và không ngừng thì thầm những lời an ủi bên tai cô dù biết cô đang chìm trong hôn mê không thể nghe thấy. Anh nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé và lạnh ngắt của cô, áp lên mặt mình như muốn truyền chút hơi ấm và cả sự hối lỗi sâu sắc từ tận đáy lòng về tất cả những tổn thương mà anh đã gây ra cho cô. Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt bóng hai người lên bức tường, tạo nên một khung cảnh u buồn nhưng đầy sự chân thành của một kẻ đang cố gắng chuộc lại lỗi lầm bằng tất cả linh hồn của mình. Cố Thần thầm hứa với bản thân rằng, chỉ cần cô tỉnh lại và khỏe mạnh, anh sẵn sàng chấp nhận mọi sự trừng phạt hay sự xua đuổi của cô, miễn là anh được phép ở bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cô như thế này. Đêm trôi qua trong sự tĩnh lặng của khu trọ, chỉ còn tiếng hơi thở dần ổn định của Lâm Tịch và ánh mắt chứa chan thâm tình không rời nửa bước của chàng trai đang ngồi canh giữ bên cạnh.

Khi ánh bình minh đầu tiên lọt qua khe cửa sổ, nhiệt độ cơ thể Lâm Tịch cuối cùng cũng hạ xuống mức bình thường, gương mặt cô đã lấy lại được chút sắc hồng hào thay cho vẻ nhợt nhạt ban đêm. Cố Thần lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, anh thu dọn lại căn phòng cho ngăn nắp, đắp lại chăn thật kỹ cho cô rồi lặng lẽ bước ra ngoài hành lang để cô không cảm thấy khó xử khi thức dậy. Tuy nhiên, anh không trở về phòng mình mà chọn cách ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào cánh cửa phòng 302 để có thể nghe thấy bất kỳ tiếng động nào từ bên trong nếu cô cần giúp đỡ. Sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng khiến đôi mắt anh trĩu nặng, nhưng niềm vui vì thấy cô đã vượt qua cơn nguy hiểm lại khiến anh cảm thấy tinh thần vô cùng minh mẫn và tràn đầy hy vọng. Anh ngồi đó, giữa hành lang lộng gió buổi sớm, một mình đối diện với sự cô đơn nhưng trong lòng lại ngập tràn một quyết tâm không gì có thể lay chuyển được về tương lai của cả hai.