Lâm Tịch thức dậy khi mặt trời đã lên cao, cô cảm thấy đầu óc vẫn còn hơi choáng váng nhưng cơ thể đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với đêm qua. Nhìn căn phòng được sắp xếp gọn gàng, chiếc khăn chườm vẫn còn hơi ẩm nằm trên bàn và mùi thuốc hạ sốt còn vương lại, cô lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra trong lúc mình mê man. Trái tim cô bỗng chốc đập mạnh khi nghĩ đến việc Cố Thần đã ở đây suốt cả đêm để chăm sóc cho mình, một hành động mà cô vừa muốn căm ghét nhưng lại vừa cảm thấy vô cùng cảm động. Cô bước xuống giường, đôi chân vẫn còn hơi run, đi về phía cửa phòng với định bụng sẽ đi lấy một cốc nước uống để tỉnh táo lại hoàn toàn. Khi vừa mở cửa ra, cô sững người khi thấy Cố Thần đang ngồi tựa đầu vào tường, hai mắt nhắm nghiền trong tư thế ngủ vô cùng mệt mỏi ngay trước thềm cửa phòng cô.
Cái dáng vẻ của chàng học bá kiêu ngạo thường ngày giờ đây lại trông có chút nhếch nhác với chiếc áo phông nhăn nhúm và quầng thâm rõ rệt dưới mắt khiến Lâm Tịch không khỏi xót xa. Cô định đóng cửa lại để mặc anh ở đó, nhưng đôi tay cô dường như không nghe theo mệnh lệnh của lý trí, cô đứng yên lặng nhìn anh thật lâu trong sự đấu tranh nội tâm mãnh liệt. Cô nhớ lại những lời thì thầm trong cơn mơ, những cái chạm tay ấm áp và cả sự lo lắng tột độ trong giọng nói của anh đã xoa dịu nỗi đau đớn của cơn sốt trong đêm qua. Sự cứng rắn mà cô xây dựng suốt ba năm qua dường như đã bị sự chân thành đến ngốc nghếch này của anh đục thủng một lỗ lớn, khiến cô không thể tiếp tục lạnh lùng được nữa. Lâm Tịch khẽ thở dài, cô vào phòng lấy một chiếc chăn mỏng rồi nhẹ nhàng đắp lên người anh, hành động này tuy nhỏ nhưng lại là dấu hiệu đầu tiên của sự mềm lòng sau ngần ấy thời gian đối đầu.
Đúng lúc đó, Cố Thần tỉnh giấc vì cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Lâm Tịch đang ở ngay sát bên cạnh mình. Anh mở mắt, thấy cô đang đứng đó nhìn mình với ánh mắt không còn sự thù hận hay ghét bỏ, thay vào đó là một chút bối rối và quan tâm không giấu giếm. Hai người nhìn nhau trong sự im lặng của buổi sáng, một sự im lặng không còn ngột ngạt mà chứa đựng sự thấu hiểu và nhường nhịn sau cơn giông bão. Cố Thần vội vàng đứng dậy, anh lúng túng hỏi thăm sức khỏe của cô bằng giọng nói khản đặc vì thiếu ngủ, đồng thời xin lỗi vì đã tự ý xông vào phòng cô trong lúc khẩn cấp. Lâm Tịch không mắng anh như mọi khi, cô chỉ quay mặt đi và nói lí nhí rằng cảm ơn anh vì chuyện đêm qua, đồng thời bảo anh hãy về phòng mà nghỉ ngơi đi thay vì cứ ngồi đây hành hạ bản thân.
Lâm Tịch trở vào phòng, cô cầm điện thoại lên và nhìn vào danh sách chặn liên lạc vốn đã kéo dài suốt ba năm qua với cái tên Cố Thần nằm ở vị trí đầu tiên. Sau một hồi chần chừ, đôi ngón tay cô khẽ chạm vào màn hình, chính thức gỡ bỏ trạng thái chặn số điện thoại và các ứng dụng mạng xã hội của anh trong sự hồi hộp khó tả. Cô tự nhủ với bản thân rằng đây không phải là sự tha thứ hoàn toàn, mà chỉ là cho anh một cơ hội để "trao đổi công việc hàng xóm" và trả ơn cho nghĩa cử chăm sóc lúc ốm đau mà thôi. Tuy nhiên, cô cũng biết rằng hành động này chính là một bước ngoặt lớn, phá vỡ rào cản ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại, mở ra một trang mới cho mối quan hệ đầy phức tạp của hai người. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi trong bầu không khí giữa hai căn phòng, nơi mà giờ đây những oán hận dường như đã lùi xa để nhường chỗ cho những mầm mống của sự hàn gắn.
Cố Thần sau khi trở về phòng và nhìn thấy thông báo trên điện thoại rằng Lâm Tịch đã gỡ bỏ mình khỏi danh sách đen, anh đã nhảy cẫng lên vì vui sướng như một đứa trẻ nhận được quà. Anh không dám nhắn tin ngay vì sợ sẽ làm phiền cô, nhưng niềm hạnh phúc lớn lao ấy khiến anh cảm thấy mọi mệt mỏi của đêm thức trắng dường như tan biến hết sạch. Anh biết rằng trận chiến này mình đã thắng được một bước quan trọng nhất, đó là lấy lại được sự kết nối cơ bản nhất với cô gái mình yêu. Chàng học bá nằm xuống giường với một nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi, bắt đầu mơ màng nghĩ về những kế hoạch theo đuổi tiếp theo sao cho vừa tinh tế lại vừa đủ "mặt dày" để giữ chân cô. Anh hiểu rằng từ nay về sau, anh không còn phải đứng ngoài cuộc đời cô nữa, mà đã có một vị trí nhỏ nhoi nhưng vô cùng quý giá để bắt đầu xây dựng lại mọi thứ từ đống đổ nát của năm xưa.
Sáng hôm đó, một tin nhắn ngắn gọn từ Cố Thần được gửi đến máy Lâm Tịch: "Trưa nay anh mua cháo nóng cho em nhé, nhớ mở cửa cho anh". Lâm Tịch đọc tin nhắn, môi cô vô thức hiện lên một nụ cười mỉm mà chính cô cũng không nhận ra, cô không trả lời nhưng cũng không hề có ý định từ chối yêu cầu ấy. Sự bình yên quay trở lại với khu trọ tầng ba, nhưng đó là một sự bình yên mang theo hy vọng và những lời hứa hẹn về một tương lai ngọt ngào phía trước. Những mảnh chuyện dễ thương giữa học bá và bạn gái cũ chính thức bước sang một chương mới, nơi những bí mật của quá khứ sẽ dần được hé lộ và những trái tim tổn thương sẽ bắt đầu hành trình chữa lành cho nhau. Lâm Tịch biết mình đã bắt đầu sa vào cái bẫy dịu dàng của anh một lần nữa, nhưng lần này, cô quyết định sẽ bước đi chậm lại để cảm nhận sự thay đổi thực sự của người con trai ấy.